sở hành chính

Giao thông cho người khuyết tật

Posted on Updated on


Nhu cầu đi lại, cũng giống như nhu cầu sống, là nhu cầu tất yếu của tất cả mọi người. Mọi người có quyền ra đường và được ra đường. Tuy nhiên, giao thông hiện nay dường như chỉ phục vụ cho một bộ phận người dân chứ không phải tất cả. Không chỉ ở Việt Nam mà trên toàn thế giới, hệ thống giao thông ngày nay đều chưa quan tâm đến một bộ phận không nhỏ người khuyết tật. Cuốn “Cuộc sống giữa những công trình kiến trúc” của GS.KTS Jan Gehi, ông có đề cập:

“Trong tình huống giao thông đi bộ, phải dẫn bộ đi lên hoặc đi xuống, thì dốc tương đối bằng phẳng nói chung được ưa chuộng hơn cầu thang. Dốc thoải cũng cho phép người ta đẩy xe nôi và lái xe lăn dễ dàng hơn. Vì vậy quy tắc chính cho giao thông đi bộ và sự khác nhau về độ cao là bất kỳ khi nào có thể thì hãy tránh sự thay đổi vè độ cao. Nếu cần hướng dẫn khách bộ hành đi lên hoặc đi xuống thì nên dùng dốc thoải chứ không phải cầu thang…”

Gần đây một số tp đã nhận ra điều này và thay đổi. Bước đầu là thay đổi vỉa hè để người đi bộ có thể đi lại dễ dàng hơn. Và tiến bộ hơn là thay đổi để hệ thống giao thông có thể phục vụ NKT đi xa hơn như hệ thống ống chờ xe bus ở Curitiba (Brazil) – một thành phố được mệnh danh là “thành phố giao thông công cộng”.

Curitiba là thủ đô của bang Parana, đây là thành phố phát triển nhanh chóng trong suốt nửa đầu thế kỷ 19 bởi một luồng dân nhập cư mới từ châu Âu và sự mở cửa đường biên giới khu kinh tế mới. Vào năm 1965, dân số thành phố chỉ là 400.000 người nhưng có tốc độ tăng xấp xỉ 4% năm, nhanh hơn bất kỳ thành phố Brazil nào khác. Ngày nay dân cư thành phố lên đến 1,7 triệu người và vùng đô thị 3 triệu người (2009) và diện tích thành phố cũng được mở rộng ra gấp đôi. Lo ngại nguy cơ phát triển mất kiểm soát chính quyền thành phố đã tiến hành quy hoạch tổng thể với nguyên tắc: “Quy hoạch giao thông là di chuyển con người chứ không phải xe hơi, do đó người đi bộ và giao thông công cộng được ưu tiên tại những khu vực thường xuyên tắc nghẽn.” Và năm 1974 hệ thống giao thông công cộng tích hợp (INT) được ra đời cùng với 20 trạm trung chuyển là những trạm chờ hình ống (boarding tube)

Với hệ thống này không chỉ người bình thường mà người khuyết tật ngồi xe lăn cũng có thể lên xuống xe bus một cách dễ dàng. Mỗi khi tới trạm hệ thống nối được thả ra kết nối với hệ thống ống chờ tạo thành một đường thẳng di chuyển rất dễ dàng. Có được hệ thống này Curitiba đã phải phát triển trong hơn nửa thế kỷ song song với quá trình quy hoạch tổng thể toàn thành phố. Thống kê đến nay đã được 340 tuyến xe bus với hơn 1,600 xe buýt, đáp ứng 2,1triệu lượt hành khách mỗi ngày.

Một dịch vụ khác cũng đang rất phát triển ở nhiều thành phố khác nhau trên thế giới là dịch vụ taxi cho người khuyết tật (taxi for disabled). Dịch vụ này được trợ giá và trang bị đường dốc cho người khuyết tật. Bạn có thể tìm hiểu kĩ hơn về dịch vụ này theo đường dẫn sau: http://www.accesstravelcenter.com/wctaxi.html#arizona


Trên khắp thế giới, tồn tại rất nhiều ý tưởng hay mà chúng ta có thể học hỏi và áp dụng vào Việt Nam, nhằm giúp việc di chuyển của người khuyết tật trở nên dễ dàng hơn.

Nguyễn Thị Tình


Công trình đô thị quên người khuyết tật

Posted on Updated on


Thế giới lấy ngày 3-12 làm Ngày Quốc tế Người khuyết tật, nhắc nhở cộng đồng quan tâm bộ phận dân cư ít may mắn do suy yếu thể chất. Đây là nghĩa vụ mang tính nhân văn.


Việt Nam, nơi từng trải qua nhiều cuộc chiến tranh và còn nghèo khó, đang có số người khuyết tật khá cao so với nhiều nước. Tuy vậy, hầu như tất cả các công trình công cộng đều chưa có những tiện ích dành cho họ. Mãi khi đến Canada mới hiểu thiết kế văn minh Quy chuẩn về nhà ở, công trình công cộng dành cho người khuyết tật đều đã có trong Luật Xây dựng, nhưng ít được các nhà thiết kế, chủ công trình quan tâm, thậm chí cố tình tránh né. Mặt khác, cơ quan quản lý xây dựng cũng chưa thật nghiêm túc trong việc thanh tra, giám sát chúng.

Cách đây không lâu, gặp một số bạn bè quốc tế bị khuyết tật đang công tác thiện nguyện ở nước ta, biết tôi là dân kiến trúc, họ tâm sự là rất ngỡ ngàng khi thấy hầu hết công trình công cộng của ta (gồm cả những công trình hiện đại mới xây cất) hầu như không có các tiện nghi tối thiểu dành cho người khuyết tật. Ví như không thấy có đường dốc, nhà vệ sinh, chỗ đậu xe dành riêng cho họ. Các bạn cho rằng nước ta nay không thua kém gì Thái Lan, Malaysia, Philippines, Hồng Kông…, vậy mà tại sao người ta thực hiện nghiêm chỉnh các điều đó, còn ta thì không? Các bạn đều nghĩ rằng chính nước ta mới là nơi cần quan tâm trước hết đến tiện ích cho người khuyết tật vì tỉ lệ người khuyết tật khá cao sau chiến tranh.

Vấn đề thiếu quan tâm đó phải chăng bắt nguồn từ khâu đào tạo và ý thức về đời sống văn minh của người mình? Thú thật, bản thân tôi trước kia khi thiết kế một công trình nào đó cũng chưa mấy quan tâm đến vấn đề này, do thời chúng tôi không được học hoặc không có ai nhắc nhở khi còn ngồi ở ghế nhà trường lẫn ra đời làm nghề. Chỉ khi đến Canada gần 20 năm trước, nhân lãnh thiết kế một ngôi chùa, hồ sơ nộp lên cứ bị sở quản lý đô thị bác mãi, vỡ lẽ mới biết là do bản thiết kế thiếu lối đi có độ dốc, nhà vệ sinh dành cho người khuyết tật. Đó là các chuẩn mực bắt buộc trong thiết kế chủng loại công trình công cộng ở Canada, dù cho số người khuyết tật không nhiều.

Tại các nước Âu – Mỹ, người ta áp dụng các quy định này rất chặt chẽ, vì quan niệm đây là biểu hiện mối quan tâm của cộng đồng xã hội văn minh đối với một bộ phận người kém may mắn.

Tạo điều kiện trong sinh hoạt 

Người khuyết tật có thể là nạn nhân chiến tranh, hoặc có thể chất suy yếu do bẩm sinh hoặc tai nạn, người già bệnh hoạn, mất sức. Cơ bản có thể phân ra thành hai nhóm: Nhóm khuyết tật sử dụng xe lăn và nhóm người tuy suy yếu thể chất nhưng còn đi lại được. Nhóm sau gồm người đi lại kém phải dùng gậy hoặc khung chống, người khiếm thị, câm điếc, già cả.

Theo quy định về an toàn đô thị, tại các công trình công cộng, bất cứ nơi nào có tầng cấp hoặc cầu thang dành cho người thường thì bắt buộc phải xây kèm theo một đường dốc cho người đi xe lăn. Lối đi cần sử dụng vật liệu chống trượt, tấm che cống phải sắp thẳng góc với đường đi (tránh gây nạn kẹt bánh xe lăn), có tay vịn, biển báo chỗ nguy hiểm, đủ ánh sáng… Đường dốc dài quá phải bố trí chiếu nghỉ từng đoạn. Nhà cao tầng sử dụng thang máy cần đủ mặt bằng cho người khuyết tật đi xe lăn xoay trở.

Tại các nước, người khuyết tật được khuyến khích lao động bình thường. Đi lại, họ xử dụng loại ô tô đặc biệt, điều khiển bằng tay, bãi đậu xe nào cũng có chỗ dành riêng (xe khác đậu lên chỗ đó sẽ bị phạt). Nhà sệ sinh, nhà tắm công cộng đều phải có phòng dành cho người khuyết tật, rộng rãi hơn và có tay vịn.

Nhà ở dành cho người khuyết tật sử dụng xe lăn xây theo chuẩn đặc biệt, diện tích thêm khoảng 10% so với nhà thường, quy định về kích thước cũng khá chi li cho không gian ngủ, bếp, nơi làm việc, nhắm hỗ trợ thao tác đặc biệt của họ.

Các công trình như công sở, nhà hát, sinh hoạt tâm linh đều dự trù tiện ích cho người khuyết tật. Từ kích thước đến hình dạng, lưu trình cho lối vào, đường lưu thông nội bộ, rồi thang máy, nhà vệ sinh, nhà tắm… đều được quy định rõ ràng. Đối với các công trình công cộng ngoài trời như công viên, khu vui chơi giải trí, cũng có các chuẩn về đường đi lại, chỗ đậu xe, khu vệ sinh cho người khuyết tật.

Người Đô Thị

Du lịch dành cho người khuyết tật

Posted on Updated on


Khách khuyết tật trong chuyến du lịch Việt Nam.

Hằng năm trên thế giới có hơn 1 tỷ người đi du lịch, trong số đó có khoảng 100 triệu khách du lịch khuyết tật, chiếm tỷ lệ 10%. Những vị khách này thường phải chịu chi phí cao hơn so với khách bình thường do những nhu cầu phục vụ phức tạp và khó khăn hơn.

Ở các nước phát triển, những người tàn tật được hưởng sự chăm sóc đặc biệt của xã hội, được nhận những khoản tiền trợ cấp từ quỹ phúc lợi, được hưởng nhiều tiện nghi phục vụ miễn phí… Mặc dù vậy họ vẫn có mặc cảm về sự khuyết tật của mình. Vì vậy họ luôn cố gắng tạo cho mình một cuộc sống độc lập không phải nhờ đến sự giúp đỡ của người khác. Du lịch ra thế giới bên ngoài chính là một trong những điều kỳ diệu đối với họ.

Du lịch cho người khuyết tật
Du lịch dành cho người khuyết tật

Nhiều quốc gia trên thế giới đã sớm nhận ra nguồn lợi có được từ việc hình thành tiện nghi phục vụ những du khách đặc biệt này. Thông thường, trước mỗi chuyến đi du khách tàn tật quan tâm đến những vấn đề sau: Ở đó có những tiện nghi gì phục vụ người khuyết tật? Có toilet, thang máy, đường dốc hay chỗ ngồi riêng dành cho họ không? Các cửa ra vào rộng bao nhiêu? Các lối lên xuống có bao nhiêu bậc thang? Có giảm giá cho người khuyết tật không?…

Du lịch cho người khuyết tật
Du lịch dành cho người khuyết tật

Hiện nay, tại các sân bay quốc tế ở nhiều nước có lắp đặt những hành lang lồng vào nhau để khách khuyết tật có thể tự đi xe lăn vào báy bay, được bố trí chỗ ngồi hợp lý, khi xuống máy bay có các xe phục vụ thuỷ lực trợ giúp. Tại các siêu thị, nếu phải đi lên bằng thang cuốn sẽ có thang máy phục vụ riêng, tại các nhà cao tầng có đường dốc dành riêng cho họ. Giám đốc Du lịch thành phố Pattaya của Thái Lan (đón 3,5 triệu khách du lịch năm 2000) đã nói: “Đối tượng tiếp theo của chúng tôi là những người khuyết tật. Pattaya sẽ là thành phố có những tiện nghị và công trình phục vụ tốt nhất cho những người khuyết tật. Riêng Nhật Bản có hơn 12 triệu người khuyết tật – một thị trường khổng lồ”.

Trong những năm qua, số lượng khách du lịch khuyết tật đến Việt Nam chưa nhiều có lẽ do khách chưa tìm thấy những thông tin về tiện nghi phục vụ họ. Nhưng chắc chắnđối tượng khách du lịch đặc biệt này sẽ đem lại một nguồn thu không nhỏ.

Theo_VnExpress.net

NKT Tiếp cận công trình tại Hoa Kỳ

Posted on Updated on


Từ khi “Bộ quy chuẩn xây dựng công trình” được ban hành năm 2009 và Pháp lệnh Người khuyết tật ban hành vào năm 2008, nhưng thực sự hiện nay Người khuyết tật ở Việt Nam đã có được gì và nhận được gì?” Tôi cũng là một người khuyết tật sống xa quê, những gì trên văn bản và thực tại làm tôi suy nghĩ rất nhiều và do đó tôi muốn chia sẻ cùng mọi người vài điều về cái gọi là tiếp cận.

Một thoáng nhìn ra thế giới chúng ta có thể bắt gặp những hình ảnh thật đáng nhớ:

Biểu tượng này có lẽ khá là quen thuộc với các bạn, vâng đấy chính là biểu tượng những cơ sở hạ tầng thiết kế phù hợp với Người khuyết tật – đến với những địa điểm này NKT có thể an tâm là họ có thể tiếp cận được. Đây còn là hình ảnh mà bất cứ nơi ra vào xe buýt, bậc thang hay nhà vệ sinh công cộng nên có để cho biết NKT có thể vào được và đặc biệt hơn biểu tượng này có ở các nước trên thế giới – thể hiện một sự tôn trọng, cư xử công bằng cho người cao niên và NKT. Chúng ta hãy cùng xem những nơi có biểu tượng nhé!

VĂN PHÒNG – CÔNG SỞ – CƠ QUAN HÀNH CHÍNH

Đây là hình ảnh một quầy tiếp tân, thật là tiện lợi phải không nào các bạn, độ cao ở đây thật phù hợp đối với những NKT phải đi xe lăn. (Các bạn hãy chú ý đến biểu tượng NKT màu xanh ở góc quầy tiếp tân nhé!) Nhờ có những quầy tiếp tân như thế này mà NKT thật dễ dàng để nhìn rõ người mình giao dịch và có thể tránh các tổn thương nếu có so với những quầy tiếp tân bình thường.

PHƯƠNG TIỆN CÔNG CỘNG

Đây là hình ảnh những chiếc xe taxi hay xe đưa đón thì NKT đều có thể lên xe an toàn nhờ những công cụ hỗ trợ và sự giúp đỡ của cộng đồng.

Còn đây là xe bus công cộng mà người tài xế đã được đảm bảo đưa đón NKT lên hoặc xuống xe an toàn. Theo như điều luật bảo vệ an toàn để không xảy ra thương tích nếu như người ngồi trên xe lăn bị ngã hay bị tai nạn thì họ phải chịu trách nhiệm bởi vì sự thiếu tinh thần trách nhiệm dẫn đến tai nạn cho NKT.

Còn đây là những dấu hiệu chức năng cho tất cả NKT mà các cơ sở hạ tầng, cơ quan chức năng, trường học, bệnh việc, sân bay đều phải tiếp cận được nếu như một trong những NKT ở hình trên tiếp cận công trình. Thông qua điều luật của NKT mà cơ quan chính phủ phải đưa ra để xã hội đảm bảo sự công bằng cho NKT.

Đây là hình ảnh những chiếc xe bus công cộng hiện đại mà các bạn có thể nhận ra biểu tượng tiếp cận được của NKT ở bên phía tay lái của tài xế. Điều này nói lên rằng xe đã có trang bị những thiết bị hỗ trợ cho NKT lên xuống được nên NKT có thể hoàn toàn an tâm khi tham gia giao thông trên những phương tiện này. Nếu không được phục vụ như những gì đã cam kết NKT hoàn toàn có quyền khiếu nại với cơ quan chức năng vì lúc này chủ xe đã vi phạm điều luật dành cho NKT – thể hiện sự vô trách nhiệm của mình và kì thị NKT.

Thông qua bộ Luật quốc tế và Luật dành cho NKT trên mỗi góc đường phải có sự thể hiện rằng NKT có thể tiếp cận sao cho phù hợp nhất – ví dụ một người khiếm thị có thể nhờ cảm giác qua cây gậy và đôi chân mà họ biết được những dấu hiệu cho họ thấy rằng đây là nơi chuẩn bị băng qua đường.

Còn đây là một sự đặc biệt mà các bạn nên biết là nơi dành riêng cho NKT khi qua đường – lúc này các phương tiện vận tải khi tham gia lưu thông trên dường phải lưu ý để cho xe chạy chậm lại hoặc thấy NKT chuẩn bị băng qua đường thì phải dừng xe chờ họ đi qua. Dấu hiệu này còn gọi là dấu hiệu chứng năng dành cho người đi bộ. (Pedestrian Crossing Sign).

NKT cũng như chúng ta họ cần có những thú vui để giải trí thế nên nhu cầu đến rạp phim, sân vận động là nhu cầu hoàn toàn chính đáng. Những nơi để NKT có thể tiếp cận phải là hàng ghế ưu tiên và gần nhất.

Đây là loại xe có nhiều thiết bị để phục vụ cho NKT khi đi chơi. Khi đến cổng những khu vui chơi như Đầm Sen hay Suối Tiên họ có thể để xe và xuống xe đơn giản để tiến tới cổng ra vào trên xe lăn.

Những hình ảnh này cho các bạn thấy được rằng trên xe bus phải có thật nhiều thiết bị hỗ trợ NKT và cần sự hỗ trợ thêm từ phía cộng đồng để giúp NKT lên xuống những phương tiện này an toàn.

Vâng còn đây là những lối tiếp cận các công trình được thiết kế NKT và đặc biệt là cho người đi xe lăn. Những lối đi rộng rãi và thoáng mát đồng thời cũng rất an toàn để NKT có thể tự mình thoải mái tiếp cận được.

Đây là hình ảnh của những thiết bị gọi à RAMP accessible portable thật đơn giản và tiện lợi phải không các bạn! Chỉ việc trải ra dùng và gấp gọn lại khi dùng nữa, thiết bị thật hữu hiệu mà lại không tốn quá nhiều công sức và chi phí.

NỘI THẤT TIỆN NGHI

Còn đây là những hình ảnh minh họa về các công trình vệ sinh trong tòa nhà cũng như công cộng được xây dựng theo quy chuẩn để NKT có thể tiếp cận dễ dàng được.

Cũng là những vật dụng thông thường, không chút rườm rà quá những những nàh vệ sinh như thế này lại là điều rất hữu ích cho NKT. Các bạn có thể nhìn thấy  những thanh sắt để NKT có thể vịn và nắm. Độ cao của các vật dụng cũng đã được tiêu chuẩn hóa để đảm bảo tất cả NKT đều có thể sử dụng được.

Kể cả những nhà vệ sinh công cộng thì đều được thiết kế riêng biệt và phù hợp với NKT.

Bất cứ khi nào các bạn bắt gặp biểu tượng dưới đây thì bạn sẽ biết ngay rằng đây là khi vực nhà vệ sinh mà NKT hoàn toàn có thể tiếp cận được. Và đặc biệt hơn nữa là chữ nổi giúp cho người khiếm thị có dễ dàng xác định được hướng và nơi mà mình cần vào.

Chỉ một thoáng nhìn ra thế giới vậy thôi cũng đủ để chúng ta thấy rõ ràng khắp nơi trên thế giới cộng đồng đã và đang giúp cho NKT tiếp cận tốt nhất với cuộc sống như một người bình thường. Điều đó thật đáng trân trọng. Quay trở lại Việt Nam những đóng góp của cộng đồng dù không phải là nhỏ nhưng thật sự là chưa đủ và dễ dàng cho NKT. Hiện nay, ở Việt Nam cơ sở hạ tầng còn khá nhiều bất cập. Cần lắm sự giúp đỡ từ phía các cơ quan chức năng và nhà  nước cũng như cần lắm những tấm lòng sẻ chia vì NKT. Hãy hành động vì cộng đồng, hãy hòa nhập và giúp mọi người cùng hòa nhập. Nhiều người từng nghĩ rằng thật sự không dám mơ đến những điều kiện như vậy đối với những NKT ở Việt Nam nhưng tôi tin rằng xã hội đã và đang nỗ lực hết mình vì NKT, hãy cho Việt Nam thời gian chắc chắn rằng mai đây thôi những hình ảnh tương tự sẽ là những hình ảnh được chụp tại Việt Nam. Sẽ không còn một rào cản nào nữa NKT nhé!

.:: Theo Nhóm truyền thông online Bản Đồ Tiếp Cận ::.
Nguồn thông tin từ Mr. Anthony Nghĩa Lưu

Để người khuyết tật tiếp cận công trình xây dựng

Posted on Updated on


(TTO) – Ở VN có khoảng 6,5 triệu người khuyết tật. Tuy nhiên, việc thiết kế công trình xây dựng để người khuyết tật có thể tiếp cận, sử dụng chưa được quan tâm.

GS-TS Nguyễn Hữu Dũng, vụ trưởng Vụ Khoa học – công nghệ Bộ Xây dựng, cho biết:

– Phần lớn công trình mới xây dựng ở ta chưa quan tâm hoặc chưa đáp ứng nhu cầu sử dụng của người khuyết tật. Đây chính là rào cản hạn chế người khuyết tật hòa nhập cộng đồng, phát huy năng lực và những đóng góp của họ đối với xã hội. Trong khi đó, số người này chiếm tỉ lệ khá lớn so với tổng số dân: khoảng 8%, tương đương với 6,5 triệu người.Từ thực tế đó, năm 1998 Chủ tịch nước đã ký ban hành pháp lệnh về người khuyết tật. Đến năm 2002, Bộ Xây dựng ban hành hệ thống qui chuẩn, tiêu chuẩn xây dựng công trình đảm bảo người khuyết tật tiếp cận, sử dụng. Luật Xây dựng ban hành năm 2004 cũng đề cập vấn đề này.

* Cụ thể qui chuẩn này áp dụng đối với những công trình nào?

– Qui chuẩn áp dụng đối với việc xây dựng mới và cải tạo công trình công cộng, nhà ở, chung cư, đường và hè phố, đặc biệt là những công trình công cộng như nhà văn hóa, sân vận động, bệnh viện, trường học, siêu thị, nhà bảo tàng, trụ sở cơ quan, công trình giao thông… để người khuyết tật được tiếp cận, sử dụng. Dựa vào các qui chuẩn này, cơ quan chức năng xem xét thẩm định, cấp phép dự án xây dựng công trình mới, xem đó là một trong những tiêu chuẩn bắt buộc.

De nguoi khuyet tat tiep can cong trinh xay dung
GS-TS Nguyễn Hữu Dũng

* Các qui chuẩn của Bộ Xây dựng có hiệu lực gần ba năm qua nhưng dường như rất ít đơn vị thi công quan tâm?

– Bộ Xây dựng đã tổ chức nhiều lớp tập huấn cho các đơn vị trong ngành và các đơn vị liên quan tại Hà Nội, TP.HCM, Đà Nẵng, Hải Phòng sau khi ban hành qui chuẩn. Hai năm qua cho thấy ý thức tiếp cận của các nhà quản lý xây dựng, nhà đầu tư, tư vấn, nhà thầu xây dựng đã được nâng lên. Ở các đô thị lớn, nhiều công trình công cộng mới được xây dựng đảm bảo các qui định. Có thể thấy điều này ở các sân vận động, nhà thi đấu phục vụ SEA Games 22, khách sạn, trụ sở hành chính, nhà văn hóa… Gần đây các đồ án tốt nghiệp của sinh viên ngành kiến trúc cũng bắt đầu chú ý đến các qui chuẩn.Tuy nhiên, trên thực tế còn nhiều chủ đầu tư chưa quan tâm vấn đề này. Lý do chính là họ e ngại sẽ làm tăng giá thành xây dựng công trình. Những đơn vị này chưa ý thức công trình của mình phải được tiếp cận, sử dụng bởi nhiều đối tượng. Tôi xin nhấn mạnh công trình kiến trúc là phải cho mọi người, mọi đối tượng, kể cả những người khuyết tật, những người già cả mà hệ vận động thị giác, thính giác bị thoái hóa, khiếm khuyết. Các nhà tư vấn xây dựng, đặc biệt là các kiến trúc sư, chưa nghĩ rằng việc không chú ý những đường nét thiết kế làm nên không gian chức năng công trình đã vô tình tạo thành rào cản cho những người khuyết tật sử dụng, vốn đã chịu nhiều thiệt thòi trong cuộc sống.

* Có qui định, nhưng chưa có biện pháp chế tài nên các đơn vị thiết kế không quan tâm, còn các cơ quan thẩm định cũng cho qua?

– Ở ta hiện nay chưa ban hành các biện pháp chế tài nhưng nói như vậy không có nghĩa là muốn thực hiện hay không cũng được. Các văn bản qui định về kỹ thuật cần phải được tuân thủ trong quá trình thiết kế và xây dựng các công trình.

* Tiến sĩ nghĩ gì khi một vấn đề mang tính xã hội như vậy nhưng lại ít được các đơn vị thiết kế quan tâm?

– Theo tôi, đây không chỉ là vấn đề mang tính nhân đạo mà còn là trách nhiệm xã hội và mang ý nghĩa kinh tế – xã hội cao cả. Thiết kế công trình không những để người khuyết tật có thể sử dụng, thụ hưởng các phúc lợi xã hội mà còn nhằm phát huy tiềm năng của họ đóng góp cho xã hội.

* Xin cảm ơn ông.

PHÚC HUY thực hiện

Việt Báo (Theo_TuoiTre)