nhà vệ sinh

[Ngôi nhà tiếp cận] Thiết kế phòng tắm an toàn

Posted on Updated on


Tết đến là dịp nhà nhà sửa sang nhà cửa, trang hoàng đón Tết và sắp xếp cho một năm mới sắp đến. Nhân dịp này, Blog Bản Đồ Tiếp Cận giới thiệu chuỗi chuyên đề về thiết kế bày trí nội thất “Ngôi Nhà Tiếp Cận” để cung cấp một số thông tin hữu ích giúp các bạn sắp xếp nhà cửa tiếp cận cho tất cả những thành viên trong nhà, theo tiêu chí: An Toàn – Không Rào Cản – Tiện Dụng – Hợp Lý – Mỹ thuật.

Tiêu chí An Toàn được đặt lên hàng đầu trong thiết kế nội thất, nhất là khi tình trạng tai nạn ngay trong nhà đang tăng đột biến trong thời gian gần đây. Phòng tắm và Bếp là nơi dễ xảy ra tai nạn nhất, đôi khi là do những sơ suất trong sinh hoạt, nhưng phần lớn cũng là do sự thiết kế bất hợp lý hoặc quá chú trọng yếu tố Mỹ Thuật mà quên đi sự an toàn của những thành viên đang sinh sống trong nhà.

Đặc điểm của nhà tắm ở Việt Nam là trơn ướt, thiếu ánh sáng, đồ lặt vặt ở nhiều nơi… phòng tắm chính là tiềm ẩn nguy cơ té ngã với người lớn tuổi và trẻ nhỏ.

Nguy cơ té ngã trong phòng tắm càng tăng cao với những cụ mắc chứng tiểu đêm, chân yếu, mắt mờ… là những bệnh thường thấy ở người già. Việc té ngã ở người lớn tuổi dễ dẫn đến tử vong, nhất là với những người mắc bệnh loãng xương. Bên cạnh đó, nhà tắm còn là nơi gây biến chứng tai biến mạch máu não cho những người tuổi trung niên khi trợt ngã, bất kể là có đập đầu xuống sàn gạch hay không.

Ngoài ra, vệ sinh cá nhân cần đến sự giúp đỡ của người khác là sự khổ sở của nhiều người lớn tuổi. Tâm lý chung của người già, không muốn phụ thuộc nhiều vào những người xung quanh, đặc biệt là chuyện vệ sinh cá nhân. Vì vậy, việc thiết kế hoặc trang bị một số thiết bị cần thiết để có một phòng tắm an toàn sẽ giúp người già thoải mái và người trẻ yên tâm hơn.

Một nhà tắm an toàn, khoa học và hợp lý dành cho người trung niên, người cao tuổi và trẻ nhỏ phải đảm bảo các yếu tố sau:

  • Việc bố trí nhà vệ sinh, nhà tắm ở vị trí thuận tiện cho việc đi lại của đối tượng sử dụng. Lối đi tránh ngoằn ngoèo, cốt nền thay đổi bất thường. Chiếu sáng cho lối đi đầy đủ, công tác đèn ở vị trí dễ tìm thấy và vừa tầm với. Độ rộng của lối đi nên lớn hơn kích thước của một chiếc xe lăn, có chỗ để xoay chiều xe lăn khi cần thiết.
  • Thiết kế, sắp đặt những vật dụng trong nhà tắm cần căn cứ vào nhân trắc học của đối tượng sử dụng, cụ thể là đối với kích thước của người cao tuổi và trẻ nhỏ. Điều này giúp họ tránh mất sức hoặc quá gắng sức lấy những vật dụng quá tầm với khi sử dụng nhà tắm.
  • Nền của lối đi và phòng tắm nên chọn loại gạch có độ nhám cao. Cố gắng giữ nền được sạch để tránh nhớt trơn trợt gây té ngã.
Nền khô ráo
  • Mặt phẳng nền của nhà vệ sinh, nhà tắm có độ nghiêng thu nước vừa phải đồng thời sử dụng viên lát có độ nhám cao hoặc có các rãnh lõm thoát nước trên viên lát; đảm bảo nền nhà lúc nào cũng khô, tránh trơn trượt. Nền nhà chọn màu sáng vừa phải để dễ nhìn và tránh lóa.
  • Chỉ bố trí các vật dụng cần thiết cho nhu cầu sử dụng. Hạn chế việc trang trí, sắp đặt làm choán mất không gian. Các vật dụng vệ sinh lưu ý đến vấn đề an toàn; được bo góc, dễ thấy, dễ sử dụng… Cụ thể một số vật dụng thiết yếu như:
    • Ghế tắm: ở người lớn tuổi, ngồi tắm là tư thế thoải mái và an toàn nhất. Tại các cửa hàng bán dụng cụ y khoa hiện có bán loại ghế tắm cho người già. Ghế có mặt bằng plastic không thấm nước. Chân và thành ghế bằng nhôm, không gỉ, có thể điều chỉnh chân ghế cao thấp phù hợp với người sử dụng.
Vòi hoa sen: khoá và vòi đặt ở vị trí vừa tầm tay, không phải với lên cao. Có thể tắt mở và sử dụng vòi sen dễ dàng.
Tay vịn: tay vịn là điểm tựa cần thiết để người lớn tuổi di chuyển trong phòng tắm. Gắn tay vịn tại một số vị trí như bồn cầu, bồn tắm, vòi hoa sen, điểm thường di chuyển…
Tay vịn ngang tạo thế cúi xuống, đứng lên, ngồi xuống. Tay vịn dọc hỗ trợ đi lại và di chuyến. Các thanh này phải có khả năng chịu lực cao.
  •  Kệ xà bông: đặt ở vị trí vừa tầm với, nên sử dụng loại có hộp phía dưới để tránh xà bông chảy xuống sàn, gây trơn trợt.
  • Bồn rửa mặt: không nên đặt quá cao. Khoảng cách từ sàn nhà lên thành bồn rửa trong khoảng 80 – 90cm là hợp lý.
  • Ghế bô: có bánh xe và chỗ để chân dùng để chăm sóc cho những cụ không thể tự làm vệ sinh được. Nếu không sử dụng ghế bô có thể tăng độ cao của bồn cầu. Với chiều cao của bồn cầu bình thường, người lớn tuổi sẽ gặp khó khăn khi phải hạ cơ thể xuống thấp.
Lưu ý: trước khi trang bị hoặc thiết kế những thiết bị đặc biệt này, có thể tham khảo ý kiến của các chuyên gia lĩnh vực để chọn loại phù hợp. Và trong mọi trường hợp, nên có sự bàn bạc và hướng dẫn đối tượng sử dụng những trang thiết bị này trên tinh thần quan tâm chăm sóc nhau. Gia đình sẽ trở nên ấm cúng hơn trong tình thân ấm áp.
.:: Theo Bản Đồ Tiếp Cận ::.

New Zealand P.5 – Bài học Tiếp Cận của Quán cà phê Felix

Posted on Updated on


Kỳ 1 – Bài học tiếp Cận của khách sạn CQ, Wellington – New Zealand

Kỳ 2 – WC Công Cộng Exeloo

Kỳ 3 – Sân bay Auckland

Kỳ 4 – Khu vui chơi thủy cung Kelly Tarlton

KỲ 5  – Quán cà phê Felix

Có bao giờ bạn ngồi một mình trong quán cà phê, thả mình theo những điệu nhạc du dương hay chỉ đơn giản là tìm một chỗ yên tĩnh để có thể làm việc? Câu trả lời hiển nhiên là có. Không phải chỉ ở Việt Nam mà trên khắp thế giới, quán cà phê đã trở thành một địa điểm yêu thích với nhiều người.

Quán cà phê Flix
Quán cà phê Flix

Nhưng với người khuyết tật, dù mong muốn, họ có thể dễ dàng đến một quán cà phê hay ko? Hãy xem thử trường hợp Felix ở Wellington.

Luke Calder – Giám đốc ca trực và đại diện của Felix :”Tôi nghĩ Felix có vẻ giống như một trụ sở của Wellington. Chúng tôi là một địa điểm khá lớn và có thể chứa được từ 60 – 70 khách cùng một lúc. Chúng tôi luôn vui vẻ, thích đùa giỡn và thích chăm sóc mọi người. Đôi khi, tôi sẽ ngồi xuống và hỏi khách hàng về ngày hôm đó của họ và tất cả chúng tôi đều có một tràng cười thoải mái. Ừ, thật sự thì chỉ cần vui vẻ là đủ rồi.

Đối với tôi, sự tiếp cận là chào đón tất cả mọi người, kể cả họ đã già yếu, sử dụng xe lăn hoặc có con, dùng xe đẩy. Bạn biết đấy, tôi thật sự thích việc chăm sóc những bà mẹ, vui đùa với lũ trẻ và điều vui nhất là bạn có thể cho lũ nhóc một ít đồ ngọt ở đây. Đơn giản là làm cho mọi người đều dễ chịu. Sự mến khách là là tất cả mọi thứ. Không phải chỉ là việc điều hành và phục vụ một quán cà phê. Đó thật sự là một trải nghiệm thú vị.

– Cô muốn một ly sô cô la nóng?

– À, thì ra đó là một li sô cô la nóng.

Bạn cần phải tiếp cận được với tất cả mọi người nếu bạn muốn tối đa hóa những việc bạn đang làm cùng với lòng mến khách. Điều đó sẽ khiến quán cà phê của bạn được nhiều người biết đến và sẽ mang lại cho bạn một cảm giác ấm áp khi biết rằng bạn đang thật sự giúp đỡ và đang làm nên một điều gì đó khác biệt, dù nhỏ thôi. Quan trọng nhất là bạn cần phải chăm sóc mọi người giống nhau, không phải chỉ quan tâm đến li cà phê họ uống và số tiền họ đã bỏ ra cho li cà phê đó. Điều bạn thật sự cần quan tâm là tại sao họ đến quán của bạn.

Bạn biết đấy, tôi thật sự thích thú trong việc tìm hiểu về mọi người: họ làm gì, họ ở đâu, họ đang sống thế nào. Nhân cách, giống như tất cả chúng ta đều biết, cần phải trải qua một chặng đường dài để đạt được và tôi nghĩ đó thật sự là điều quan trọng nhất.

Nguyễn Thanh Thanh lược dịch

New Zealand thể hiện quan điểm rất rõ ràng về hướng phát triển du lịch và đời sống tiện nghi, tóm tắt trong tài liệu của Be Accessible.

“Khách hàng cần tiếp cận” là một thị trường chưa được khai thác lớn nhất thế giới. Họ chiếm 20% dân số chúng ta – tức là khoảng 1 tỷ người trên hành tinh này. Tuy nhiên, đối với nhóm người này, doanh nghiệp của bạn bị thử thách vì những rào cản tiếp cận họ. Bạn có biết là…

  • 750,000 nhân viên hiện tại sẽ có thể được hưởng những quyền lợi từ việc tiếp cận tốt hơn
  • 44%  người New Zealand trên 45 tuổi
  • 20% người New Zealand đã báo cáo tình trạng khuyết tật
  • Ở Úc, 25% dân số trên 45 tuổi – bao gồm 5.3 triệu người thuộc thế hệ bùng nổ dân số (6-7x) đang chiếm 50% cư dân mạng.
  • Ở Mỹ, 70tr người trên 45 tuổi và đang sở hữu 77% tài sản của quốc gia

“Khách hàng cần tiếp cận” là những ai?

  • Một người suy giảm thị lực hoặc thính giác
  • Một người sử dụng xe lăn
  • Một người khuyết tật trí tuệ
  • Phụ huynh đẩy xe nôi
  • Một người cao tuổi

New Zealand đang xây dựng và học hỏi không ngừng để xoá bỏ những rào cản, giúp cho những công trình và doanh nghiệp dễ dàng được tiếp cận, tạo sự công bằng xã hội, tận dụng tối đa những lợi ích còn bị bỏ ngỏ. Be Accessible của New Zealand có rất nhiều bài học thú vị về công trình tiếp cận.

New Zealand P.4 – Bài học Tiếp Cận của Khu vui chơi Thủy cung Kelly Tarlton

Posted on Updated on


Kỳ 1 – Bài học tiếp Cận của khách sạn CQ, Wellington – New Zealand

Kỳ 2 – WC Công Cộng Exeloo

Kỳ 3 – Sân bay Auckland

KỲ 4  – Khu vui chơi thủy cung Kelly Tarlton

Thế giới dưới nước Kelly Tarlton là một thủy cung công cộng ở Auckland, New Zealand được mở cửa vào năm 1985. Kelly Tarlton là đứa con tâm huyết của nhà khảo cổ học biển và thợ lặn Kelly Tarlton (1937-1985). Được xây dựng thành nhiều bể chứa, thủy cung này đã sử dụng một hình dạng mới, sử dụng những đường hầm uốn cong hơn là những khu vực quan sát với chỉ những ô cửa phẳng lì, như trong những thủy cung trước đây. Đây cũng là dự án đầu tiên sử dụng những dải băng chuyền để khách tham quan có thể di chuyển chậm rãi qua những khu vực quan sát.

Khu vui chơi Thủy cung Kelly Tarlton
Khu vui chơi Thủy cung Kelly Tarlton

Jame Thomas – Giám đốc điều hành :” Kelly Tarlton là thủy cung lớn nhất của New Zealand và là điểm viếng thăm Nam Cực lớn nhất, đã được mở cửa trong 26 năm và đón hơn 11 triệu khách viếng thăm trong khoảng thời gian này. Làm cho Kelly Tarlton tiếp cận đối với tất cả các khách hàng là điều rất quan trọng với chúng tôi. Sự định giá đã được thực hiện rất có giá trị đối với Kelly Tarlton. Bước đầu, chúng tôi đã trải qua những khó khăn  để hoàn thiện, và người định giá cũng đã đưa ra một số đề nghị khá dễ dàng về những điểm mà chúng tôi có thể làm tốt hơn trong tương lai. Lối vào của thủy cung này rất dễ dàng và dễ tiếp cận. Nó có cửa đôi, có nhà vệ sinh cho người khuyết tật ngay cạnh cửa vào, ở giữa và ở cuối. Chúng tôi có những con dốc trong suốt đường đi. Thật sự, khi bạn đi tới tận cùng của khu thủy cung này, thì sẽ không có dốc, nhưng ở đó lại có sẵn máy nâng.”

Khách nữ:  ”Đây là lần đầu tiên tôi tới đây với một xe đẩy trẻ em. Tôi thấy thủy cung này rất tốt, thật sự rất tốt. Lối vào dễ dàng, có thể sử dụng dốc và mọi thứ. Thật sự tuyệt vời, rất, rất tốt.”

Khách nam: “Chúng tôi đã tới Luân Đôn nhiều lần và thấy một số nơi kinh doanh có những bậc thang ở ngoài. Ở Auckland, chúng tôi không có những bậc thang này. Tất cả những cửa hàng mà chúng tôi từng đến đều rộng rãi và thoải mái. Rất tốt, dễ dàng và dễ sử dụng.”

Khách nữ: “Chúng tôi bước vào và xuống dốc. Ở đây có rất nhiều chỗ nghỉ chân và chúng tôi có thể dừng lại vào nhiều thời điểm khác nhau, nghỉ ngơi một lát rồi lại tiếp tục. Không có vấn đề gì khó khăn cả.”

Jame Thomas :”Auckland hy vọng sẽ trở thành thành phố tiếp cận nhất thế giới và New Zealand sẽ là quốc gia tiếp cận nhất trên thế giới. Theo quan điểm của một doanh nghiệp như Kelly Tarlton, đây là việc có ích bởi chung quy mà nói, điều chúng tôi quan tâm nhất là lượng khách tham quan. Điều này rất quan trọng cho một thành phố, một đất nước và đây là một mục tiêu tuyệt vời để phấn đấu.”

Nguyễn Thanh Thanh lược dịch

New Zealand thể hiện quan điểm rất rõ ràng về hướng phát triển du lịch và đời sống tiện nghi, tóm tắt trong tài liệu của Be Accessible.

“Khách hàng cần tiếp cận” là một thị trường chưa được khai thác lớn nhất thế giới. Họ chiếm 20% dân số chúng ta – tức là khoảng 1 tỷ người trên hành tinh này. Tuy nhiên, đối với nhóm người này, doanh nghiệp của bạn bị thử thách vì những rào cản tiếp cận họ. Bạn có biết là…

  • 750,000 nhân viên hiện tại sẽ có thể được hưởng những quyền lợi từ việc tiếp cận tốt hơn
  • 44%  người New Zealand trên 45 tuổi
  • 20% người New Zealand đã báo cáo tình trạng khuyết tật
  • Ở Úc, 25% dân số trên 45 tuổi – bao gồm 5.3 triệu người thuộc thế hệ bùng nổ dân số (6-7x) đang chiếm 50% cư dân mạng.
  • Ở Mỹ, 70tr người trên 45 tuổi và đang sở hữu 77% tài sản của quốc gia

“Khách hàng cần tiếp cận” là những ai?

  • Một người suy giảm thị lực hoặc thính giác
  • Một người sử dụng xe lăn
  • Một người khuyết tật trí tuệ
  • Phụ huynh đẩy xe nôi
  • Một người cao tuổi

New Zealand đang xây dựng và học hỏi không ngừng để xoá bỏ những rào cản, giúp cho những công trình và doanh nghiệp dễ dàng được tiếp cận, tạo sự công bằng xã hội, tận dụng tối đa những lợi ích còn bị bỏ ngỏ. Be Accessible của New Zealand có rất nhiều bài học thú vị về công trình tiếp cận.

New Zealand P.3 – Bài học Tiếp Cận của Sân bay Auckland

Posted on Updated on


Kỳ 1 – Bài học tiếp Cận của khách sạn CQ, Wellington – New Zealand

Kỳ 2 – WC Công Cộng Exeloo

KỲ 3 – Sân bay Auckland

Sân bay Auckland là sân bay lớn nhất của New Zealand với hơn 13 triệu lượt hành khách (bao gồm 7 triệu lượt khách quốc tế và 6 triệu lượt khách nội địa) mỗi năm, và  số lượng này được trông đợi sẽ tăng lên gấp đôi vào năm 2025. Sân bay Auckland là một trong những cơ sở hạ tầng kỹ thuật quan trọng nhất của New Zealand, cung cấp hàng ngàn công việc cho người dân trong khu vực và đóng góp khoảng 14 tỉ đô một năm cho nền kinh tế quốc gia.

Roy Robertson – Giám đốc đảm bảo sự hài lòng và chất lượng :”Hiện nay, sân bay Auckland giống hệt một thành phố lớn. Chúng tôi có hơn 350 hectares trong tay, với nhiều giao dịch đã diễn ra, từ khoang hành lý tới những nhà ga nội địa và quốc tế của chúng tôi.”

Steve Hardwick – Người viết bài về kỹ thuật: “Một sân bay rộng với hơn 14.000 nhân viên. Hàng năm sân bay sẽ đón tiếp khoảng 14 triệu lượt hành khách, còn hàng ngày có khoảng 100 người với những nhu cầu tiếp cận đặc biệt”.

Roy Robertson :”Sân bay Auckland quan tâm đến những trải nghiệm của hành khách, có kết hợp với một cuộc kiểm nghiệm gần đây về khuyết tật mà chúng tôi đã thực hiện. Chúng tôi quan sát hành khách bước xuống từ xe buýt. Rất dễ dàng để họ đặt chân lên đường đi, có những bàn điều hành tốt hơn để họ có thể thật sự trò chuyện với người người đại diện dịch vụ khách hàng.”

Steve Hardwick :”Chúng tôi có xe lăn để sẵn và những hãng máy bay hỗ trợ người khuyết tật, những nhà vệ sinh tiếp cận được, những vòi nước uống tiếp cận được, những người hỗ trợ đứng ở nhiều địa điểm cả ở những nhà ga quốc tế và nội địa, nhằm chăm sóc những người có nhu cầu đặc biệt”.

Một khách hàng nam :”Ngày hôm nay, tôi sử dụng một chiếc xe lăn mà bản thân tôi cảm thấy rất tiếp cận để di chuyển khắp sân bay Auckland. Tôi đã nhiều lần tới sân bay này và chưa bao giờ gặp khó khăn tại đây.”

Một khách hàng nữ :”Sân bay Auckland thật sự rất tuyệt vời. Họ luôn đưa tôi tới những vị trí chuẩn xác và tôi có thể di chuyển khắp nơi rất tốt”.

Roy Robertson :”Sân bay Auckland có trách nhiệm xã hội nhằm đảm bảo tất cả hành khách cảm thấy thoải mái khi đến sân bay, sử dụng phương tiện của chúng tôi và có thể có một trải nghiệm di chuyển dễ chịu”.

Steve Hardwick :”Điều này rất tốt cho việc kinh doanh, cho xã hội và cho đất nước. Thiết nghĩ, điều này cần phải trở thành một phần chuẩn mực của thiết kế và cách thức làm kinh doanh”.

Nguyễn Thanh Thanh lược dịch

New Zealand thể hiện quan điểm rất rõ ràng về hướng phát triển du lịch và đời sống tiện nghi, tóm tắt trong tài liệu của Be Accessible.

“Khách hàng cần tiếp cận” là một thị trường chưa được khai thác lớn nhất thế giới. Họ chiếm 20% dân số chúng ta – tức là khoảng 1 tỷ người trên hành tinh này. Tuy nhiên, đối với nhóm người này, doanh nghiệp của bạn bị thử thách vì những rào cản tiếp cận họ. Bạn có biết là…

  • 750,000 nhân viên hiện tại sẽ có thể được hưởng những quyền lợi từ việc tiếp cận tốt hơn
  • 44%  người New Zealand trên 45 tuổi
  • 20% người New Zealand đã báo cáo tình trạng khuyết tật
  • Ở Úc, 25% dân số trên 45 tuổi – bao gồm 5.3 triệu người thuộc thế hệ bùng nổ dân số (6-7x) đang chiếm 50% cư dân mạng.
  • Ở Mỹ, 70tr người trên 45 tuổi và đang sở hữu 77% tài sản của quốc gia

“Khách hàng cần tiếp cận” là những ai?

  • Một người suy giảm thị lực hoặc thính giác
  • Một người sử dụng xe lăn
  • Một người khuyết tật trí tuệ
  • Phụ huynh đẩy xe nôi
  • Một người cao tuổi

New Zealand đang xây dựng và học hỏi không ngừng để xoá bỏ những rào cản, giúp cho những công trình và doanh nghiệp dễ dàng được tiếp cận, tạo sự công bằng xã hội, tận dụng tối đa những lợi ích còn bị bỏ ngỏ. Be Accessible của New Zealand có rất nhiều bài học thú vị về công trình tiếp cận.

Giao thông cho người khuyết tật

Posted on Updated on


Nhu cầu đi lại, cũng giống như nhu cầu sống, là nhu cầu tất yếu của tất cả mọi người. Mọi người có quyền ra đường và được ra đường. Tuy nhiên, giao thông hiện nay dường như chỉ phục vụ cho một bộ phận người dân chứ không phải tất cả. Không chỉ ở Việt Nam mà trên toàn thế giới, hệ thống giao thông ngày nay đều chưa quan tâm đến một bộ phận không nhỏ người khuyết tật. Cuốn “Cuộc sống giữa những công trình kiến trúc” của GS.KTS Jan Gehi, ông có đề cập:

“Trong tình huống giao thông đi bộ, phải dẫn bộ đi lên hoặc đi xuống, thì dốc tương đối bằng phẳng nói chung được ưa chuộng hơn cầu thang. Dốc thoải cũng cho phép người ta đẩy xe nôi và lái xe lăn dễ dàng hơn. Vì vậy quy tắc chính cho giao thông đi bộ và sự khác nhau về độ cao là bất kỳ khi nào có thể thì hãy tránh sự thay đổi vè độ cao. Nếu cần hướng dẫn khách bộ hành đi lên hoặc đi xuống thì nên dùng dốc thoải chứ không phải cầu thang…”

Gần đây một số tp đã nhận ra điều này và thay đổi. Bước đầu là thay đổi vỉa hè để người đi bộ có thể đi lại dễ dàng hơn. Và tiến bộ hơn là thay đổi để hệ thống giao thông có thể phục vụ NKT đi xa hơn như hệ thống ống chờ xe bus ở Curitiba (Brazil) – một thành phố được mệnh danh là “thành phố giao thông công cộng”.

Curitiba là thủ đô của bang Parana, đây là thành phố phát triển nhanh chóng trong suốt nửa đầu thế kỷ 19 bởi một luồng dân nhập cư mới từ châu Âu và sự mở cửa đường biên giới khu kinh tế mới. Vào năm 1965, dân số thành phố chỉ là 400.000 người nhưng có tốc độ tăng xấp xỉ 4% năm, nhanh hơn bất kỳ thành phố Brazil nào khác. Ngày nay dân cư thành phố lên đến 1,7 triệu người và vùng đô thị 3 triệu người (2009) và diện tích thành phố cũng được mở rộng ra gấp đôi. Lo ngại nguy cơ phát triển mất kiểm soát chính quyền thành phố đã tiến hành quy hoạch tổng thể với nguyên tắc: “Quy hoạch giao thông là di chuyển con người chứ không phải xe hơi, do đó người đi bộ và giao thông công cộng được ưu tiên tại những khu vực thường xuyên tắc nghẽn.” Và năm 1974 hệ thống giao thông công cộng tích hợp (INT) được ra đời cùng với 20 trạm trung chuyển là những trạm chờ hình ống (boarding tube)

Với hệ thống này không chỉ người bình thường mà người khuyết tật ngồi xe lăn cũng có thể lên xuống xe bus một cách dễ dàng. Mỗi khi tới trạm hệ thống nối được thả ra kết nối với hệ thống ống chờ tạo thành một đường thẳng di chuyển rất dễ dàng. Có được hệ thống này Curitiba đã phải phát triển trong hơn nửa thế kỷ song song với quá trình quy hoạch tổng thể toàn thành phố. Thống kê đến nay đã được 340 tuyến xe bus với hơn 1,600 xe buýt, đáp ứng 2,1triệu lượt hành khách mỗi ngày.

Một dịch vụ khác cũng đang rất phát triển ở nhiều thành phố khác nhau trên thế giới là dịch vụ taxi cho người khuyết tật (taxi for disabled). Dịch vụ này được trợ giá và trang bị đường dốc cho người khuyết tật. Bạn có thể tìm hiểu kĩ hơn về dịch vụ này theo đường dẫn sau: http://www.accesstravelcenter.com/wctaxi.html#arizona


Trên khắp thế giới, tồn tại rất nhiều ý tưởng hay mà chúng ta có thể học hỏi và áp dụng vào Việt Nam, nhằm giúp việc di chuyển của người khuyết tật trở nên dễ dàng hơn.

Nguyễn Thị Tình