người cao tuổi

Giáng Sinh 2012 – Đôi nét Nhà Thờ chưa đẹp

Posted on Updated on


Một mùa Giáng Sinh yêu thương vừa khép lại với dư âm ấm áp của tình người, lung linh những tấm lòng và hạnh phúc nhưng nụ cười của những chuyến từ thiện ở khắp mọi nơi. Người Công giáo cũng như không Công giáo đều hướng về tình yêu, tình người, đều kêu gọi tinh thần Giáng Sinh yêu thương vì người neo đơn, vì những hoàn cảnh đặc biệt.

Trang hoàng cho không khí Giáng Sinh là phố phường lên đèn lung linh. Đẹp nhất vẫn là hình ảnh những nhà thờ lộng lẫy, cổ kính và ấm áp. Nhưng đáng tiếc rằng nơi trung tâm Giáng Sinh lộng lẫy đó vẫn chưa thật sự dành cho tất cả mọi người. Vẫn còn rất nhiều người khuyết tật, người cao tuổi, người yếu bệnh và những hoàn cảnh đặc biệt khác không thể tiếp cận nhà thờ vì ở nơi đó, có quá nhiều những rào cản.

HÀNG RÀO NGĂN CÁCH KHUÔN VIÊN NHÀ  THỜ

Cổng sắt nhà thờ Tân Chí Linh Q3
Rãnh này là bình thường với nhiều người, nhưng thật sự là hào sâu đối với 2 bánh nhỏ của xe lăn – xe lắc, là bẫy chết người đối với người khiếm thị, là vực thẳm đối với những người cao tuổi đang phải cố sức để nhích từng bước chân.

Rào cản đầu tiên có thể kể đến là những hàng rào ở cổng chính. Do bối cảnh đất chật người đông, mỹ quan kiến trúc và an ninh công trình, mà hầu như các nhà thờ đều có tường rào kiên cố và cổng sắt. Đặc biệt khi cổng chính của nhà thờ sử dụng cửa sắt kéo, rãnh của loại cửa sắt này đào sâu, có những chỗ bị hư hại tạo thành vết nứt ổ gà. Rãnh này là bình thường với nhiều người, nhưng thật sự là hào sâu đối với 2 bánh nhỏ của xe lăn – xe lắc, là bẫy chết người đối với người khiếm thị, là vực thẳm đối với những người cao tuổi đang phải cố sức để nhích từng bước chân.

 NHÀ THỜ – CÔNG TRÌNH KIẾN TRÚC CỦA NHỮNG BẬC TAM CẤP

Lối đi không an toàn cho người lớn tuổi, người yếu chân, người đi xe lăn, người đi nạng và cả phụ nữ đang mang thai.

Rào cản tiếp theo là lối vào nhà thờ, đây cũng là rào cản lớn nhất đối với những người có nhu cầu tiếp cận. Một đặc điểm chung thường thấy nhất là hầu như các nhà thờ đều xây dựng với một dãy các bậc tam cấp. Một số nhà thờ mới thành lập sau này do diện tích hạn hẹp đã bỏ hẳn những đường dốc dành cho xe lăn, còn những nhà thờ có tuổi thọ hơn 15 năm thì hầu hết vẫn có đường dốc nằm đâu đó bên hông nhà thờ hoặc khuất hẳn ở phía sau.

Những đường dốc này sẽ đỡ đần một phần nào đó cho những ai muốn giúp người thân đẩy xe lăn vào nhà thờ. Nhưng trên thực tế, những đường dốc này không xây dựng trên chuẩn tiếp cận nên chưa giải quyết được bài toán “nhà thờ không rào cản”.

Độ dốc của những đường dốc này thường là 30o đến 60o, chiều dài dốc từ 1 đến 2m. Hầu như không có tay vịn, lan can bên hông đường dốc được xây bằng gạch và trẻ em thường “tận dụng” độ dốc của lan can này để làm…. cầu tuột. Không cần đến kiến trúc sư hay chuyên gia đô thị học, ai cũng có thể hiểu rằng xe lăn, người cao tuổi, người đi nạng, phụ nữ mang thai hay đẩy xe nôi không thể sử dụng đường dốc này.

Hầu như các đường dốc này không được bố trí dẫn đến sảnh chính nhà thờ, người đi xe lăn không thể đi đâu khác ngoài đi vào hành lang bên trong nhà thờ ở sát bên dưới cung thánh – nơi mà họ không thể ngồi tham dự thánh lễ.

BÊN TRONG NHÀ THỜ – BỮA TIỆC CÓ NHỮNG VỊ KHÁCH KHÔNG CÓ CHỖ NGỒI

Trong năm, thường có những thánh lễ đặc biệt dành cho những NKT, người cao tuổi, người đau bệnh. Trong những thánh lễ này, họ trở thành nhân vật chính và được ưu ái nhưng những kiệt tác của cuộc sống, toàn bộ khuôn viên chính của nhà thờ là dành cho họ. Nhưng những ngày còn lại trong năm, họ là những người ngồi bên lề, ngoài sân và gởi tấm lòng thành kính vào bên trong nhà thờ – nơi không có chỗ dành cho họ.

Bao giờ cũng vậy, để cử hành thánh lễ này, có cả một đội quân tình nguyện viên trẻ khoẻ để hỗ trợ. Nhưng những ngày còn lại trong năm, cả thể giới nhìn họ thương hại, thờ ơ và đôi khi nhầm lẫn họ với những người bán vé số, ăn xin đáng nghi ngờ và cần đề phòng lừa đảo. Rào cản đến ngay từ ánh nhìn của những người xung quanh. Vậy tự hỏi rằng, tại sao họ không vào bên trong nhà thờ? Vì ở nơi đó, họ không có chỗ ngồi.

Hành lang bên trong nhà thờ là loại trở ngại tiếp theo. Hành lang này thường nhỏ hẹp nên đôi khi xe lăn – xe lắc không lách qua được. Hành lang này lại là lối đi của cộng đoàn trong nghi thức rước lễ. Vì vậy, NKT sử dụng phương tiện hỗ trợ thường có tâm lý e ngại khi làm “cản trở giao thông” nếu chiếm chỗ trong những hành lang nhà thờ.

Thế nhưng, ngoài hành lang ra, họ không thể bỏ xe lăn để vào với hàng ghế. Một điều nên nhớ rằng, NKT không thể thoải mái và an toàn khi không đi cùng với xe lăn của mình, kể cả khi có người trợ giúp. Trong một số trường hợp dạng chấn thương tuỷ sống, ghế của nhà thờ không thoải mái và đôi khi gây nguy hiểm cho sức khoẻ của NKT hoặc họ không thể giữ thăng bằng và ngồi trên ghế như mọi người.

Cuối cùng, một thánh lễ thường rất đông người. Những NKT, người lớn tuổi, phụ nữ mang thai,… có những đặc điểm hạn chế về sức khoẻ sẽ không chịu nổi không khí ngộp hoặc gió mạnh – đặc biệt là loại gió thốc của quạt công nghiệp mà các nhà thờ ở Việt Nam đang sử dụng. Họ còn có một nhu cầu đi lại thuận tiện để có thể kịp thời di chuyển ra ngoài nhà thờ mà không cản trở người khác dự lễ.

Đó là việc tham dự thánh lễ, còn đối với nghi thức rước lễ, họ phụ thuộc hoàn toàn vào người thân. Nếu không có người thân, ở một số nhà thờ có các anh trật tự viên rất tinh tế và nhiệt tình sẽ dẫn đường cho linh mục đem Thánh thể (bánh đã được ban phép) đến tận nơi. Đây là một hình ảnh đẹp, nhưng theo cơ chế “ban phát xin – cho” hoàn toàn không có tính chủ động, nhưng đã thành một tâm lý chung mà ai cũng thấy đây là điều “hiển nhiên”.

Với tất cả những rào cản trên, NKT linh động thích nghi bằng cách chọn một vị trí ngoài sân, cách xa nơi mọi người tập trung đông. Họ đến thật sớm để ổn định chỗ ngồi an toàn nhất không cản trở ai và sẽ ra về sớm trước khi mọi người túa ra về để không “bị” trở thành những tác nhân gây tắc nghẽn giao thông đường phố.

Thật sự mà nói, nhu cầu tham dự thánh lễ của những người cao tuổi, NKT, người đau bệnh… là rất cao. Trung bình mỗi thánh lễ thường có ít nhất 1-2 NKT, rất nhiều người từ 60 tuổi trở lên và không phải lúc nào họ cũng đi cùng một người thân hay có một đội ngũ tình nguyện viên túc trực. Những người có nhu cầu tiếp cận này thường lại là những người rất sốt sắng đến dự lễ. Với đức tin của mình, họ chẳng quản ngại đường xá và nguy hiểm đến được đến nhà thờ dù chỉ là ngồi từ phía bên ngoài. Hành động này cũng giống như một người khoẻ mạnh vượt vực thẳm, trèo lên vách đá, đứng cheo leo nơi lộng gió để cầu nguyện và tìm sự “bình yên”.

Đây không phải là câu chuyện của những đòi hỏi cơ sở vật chất tối tân hiện đại, mà chỉ là một thay đổi nhỏ về suy nghĩ của mỗi người, sự quan tâm tinh tế trong thiết kế kiến trúc đặt người sử dụng làm trung tâm: thiết kế công trình cho người sử dụng và suy nghĩ như người sử dụng.

Matthew 16:19″And that’s not all. You will have complete and free access to God’s kingdom, keys to open any and every door: no more barriers between heaven and earth, earth and heaven. A yes on earth is yes in heaven.”

Giáng Sinh và tất cả mọi ngày trong năm sẽ đẹp hơn nếu tất cả mọi người được đến nhà thờ và lựa chọn chỗ ngồi cho mình ở một vị trí mà mình có thể tĩnh lặng theo cách của mình. Các linh mục đã mời gọi mọi người đến dự lễ thì vào bên trong nhà thờ, mong rằng sắp tới đây các ngài sẽ hỗ trợ mọi người vào nhà thờ bằng những hành động xoá rào cản thiết thực nhất, đồng cảm và khích lệ những người có nhu cầu tiếp cận.

Không có rào cản nào lớn bằng rào cản tâm lý, nếu như những rào cản vật lý – địa lý này còn không thể xoá bỏ thì còn lâu lắm nhà thờ mới trở nên tiếp cận cho rất cả mọi người.

.:: M.T ::.

[CTTC từ A – Z] Kỳ 4: Hành lang tiếp cận

Posted on Updated on


Bản Đồ Tiếp Cận’s Blog – Bản thân người khuyết tật (NKT), việc ra ngoài được đã rất khó khăn và cần sự hỗ trợ, Thế nhưng, để biết được địa điểm tiếp cận mà họ có thể đến mà không gặp rào cản thì vẫn thiếu thông tin hoặc họ tìm rất khó khăn. Chính vì điều này đã góp phần giới hạn khả năng hòa nhập xã hội của NKT. Việc không tiếp cận không những gây tác động hạn chế việc đi lại, tham gia vào xã hội đối với NKT mà cả người cao tuổi, phụ nữ đẩy xe nôi và người đi lại khó khăn.

Hành lang tiếp cận là một trong những tiêu chuẩn rất cần thiết cho NKT và đặc biệt hơn là những NKT hạng 3 (tức là phải sử dụng xe lăn trong khi di chuyển), một hành lang như thế nào được coi là có thể tiếp cận được?

Nhìn hình và chú thích kèm theo có lẽ rất dễ để chúng ta có những hình dung ban đầu về một hành lang tiếp cận đúng nghĩa. Hành lang cho một xe lăn đi qua chiều rộng không được nhỏ hơn 1,200mm, còn đối với cửa xe lăn đi qua thì phải không được nhỏ hơn 1,800mm. Đối với hành lang cho một người và một xe lăn đi ngược chiều thì chiều rộng phải không được nhỏ hơn 1,500mm.

Những tiêu chuẩn này xem ra rất đơn giản và căn bản, cũng không đòi hỏi quá nhiều diện tích đối với những công trình ở Việt Nam. Tuy nhiên, sự thật là số lượng những hành lang có thể tiếp cận của các công trình hiện nay rất ít. Mong rằng trong thời gian tới những hành lang sẽ đủ lớn để NKT bớt đi những khó khăn thường nhật.

Chi tiết hơn mời bạn xem file đính kèm. Qui chuan XD 2009.

[CTTC từ A-Z] Kỳ 3: Lối thoát nạn và cửa đi tiếp cận

Posted on Updated on


Bản Đồ Tiếp Cận’s Blog – Bản thân người khuyết tật (NKT), việc ra ngoài được đã rất khó khăn và cần sự hỗ trợ, Thế nhưng, để biết được địa điểm tiếp cận mà họ có thể đến mà không gặp rào cản thì vẫn thiếu thông tin hoặc họ tìm rất khó khăn. Chính vì điều này đã góp phần giới hạn khả năng hòa nhập xã hội của NKT. Việc không tiếp cận không những gây tác động hạn chế việc đi lại, tham gia vào xã hội đối với NKT mà cả người cao tuổi, phụ nữ đẩy xe nôi và người đi lại khó khăn.

Những quy chuẩn về cửa đi dễ dàng cho NKT có thể tiếp cận được khá nhiều. Nhưng nhìn chung nếu suy  luận hợp lý là hiểu ngay thôi. Tất nhiên các cửa đi phải ở nơi thuận tiện, an toàn. Kèm theo đó sự chênh lệch độ cao với mặt sàn là không có hoặc nếu có thì phải có đường dốc (như đã đề cập ở Kỳ 1). Các hình thức mở cửa được minh họa như sau:

Thêm vào đó tay nắm cửa phải ở độ cao từ 800mm – 1,000mm. Đối với các loại cửa kính trong suốt cần có màu tương phản để phân biệt.

Nhìn chung về các thông số kỹ thuật của các loại cửa đi được lắp đặt theo tiêu chuẩn như sau:

Chi tiết hơn mời bạn xem file đính kèm. Qui chuan XD 2009.

Nếu bạn gặp một NKT đang cùng bước vào cửa cùng với bạn, đừng quên mở cửa và dọn thoáng những rào cản lối vào để đón chào NKT với nụ cười thân thiện bạn nhé.

CÔNG TRÌNH CÔNG CỘNG PHẢI “CHẤP NHẬN” NGƯỜI KHUYẾT TẬT

Posted on Updated on


Đến năm 2020 các công trình công cộng phải bảo đảm điều kiện tiếp cận, sử dụng của người khuyết tật.

Cầu thang “từ chối” người khuyết tật

Chiều 13/4, Ủy ban Thường vụ Quốc hội thảo cho ý kiến về Báo cáo giải trình, tiếp thu và chỉnh lý dự thảo Luật Người khuyết tật trước khi được các đại biểu Quốc hội thảo luận và thông qua tại Kỳ họp thứ 7 (khai mạc ngày 20/5) tới đây.

Các công trình công cộng phải tính tới người khuyết tật

Với 10 chương, 55 điều, dự thảo Luật Người khuyết tật quy định phạm vi và đối tượng điều chỉnh đối với người khuyết tật, quyền và nghĩa vụ của người khuyết tật, trách nhiệm của Nhà nước, gia đình và xã hội với người khuyết tật, dạng tật và mức độ khuyết tật, giải quyết việc làm và sử dụng lao động là người khuyết tật…

Về chính sách của Nhà nước đối với người khuyết tật, Ủy ban Thường vụ Quốc hội cho rằng, Luật quy định rõ hàng năm Nhà nước bố trí ngân sách thích hợp để thực hiện chính sách đối với người khuyết tật, lồng ghép chính sách đối với người khuyết tật trong chính sách phát triển kinh tế-xã hội…

Đối với việc “Bảo trợ xã hội” với người khuyết tật, Báo cáo giải trình, tiếp thu của Ủy ban Thường vụ Quốc hội thống nhất quy định đối tượng hưởng trợ cấp xã hội hàng tháng trong dự thảo Luật là đối tượng chưa được hưởng trợ cấp trong các quy định đã được ban hành để tránh trùng lắp với chính sách đã có.

Một trong những điểm mới của dự thảo Luật là lộ trình cải tạo công trình công cộng. Theo đó, đến năm 2020 các công trình công cộng như trụ sở làm việc của cơ quan hành chính nhà nước; nhà ga, bến xe, bến tàu; cơ sở khám chữa bệnh; cơ sở giáo dục, dạy nghề; công trình văn hóa-thể thao… phải bảo đảm điều kiện tiếp cận, sử dụng của người khuyết tật.

Hiện có 11 tỉnh đã thành lập được Quỹ việc làm cho người khuyết tật gồm: Bắc Ninh, Bình Dương, Hải Dương, Gia Lai, Đồng Nai, Thái Nguyên, Quảng Ninh, Ninh Bình, Hà Tĩnh, Đà Nẵng và Bình Định. (Nguồn: Bộ LĐTBXH)

Theo nhiều đại biểu, có như vậy mới bước đầu tiếp cận việc đảm bảo quyền và lợi ích của người khuyết tật, tiến tới việc hỗ trợ, giúp đỡ người khuyết tật nhiều hơn để họ hòa nhập cộng đồng tốt nhất.

Xe buýt từ chối NKT
Xe buýt từ chối NKT

Băn khoăn chuyện thực thi

Về những khó khăn khi triển khai Luật sau này, Chủ tịch Hội đồng Dân tộc K’sor Phước, Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật Nguyễn Văn Thuận thấy “lấn cấn” những quy định hỗ trợ tài chính đối với người khuyết tật liệu có được thực thi tốt trong thực tế cũng như khả năng tài chính có đáp ứng được hay không

Phó Chủ tịch Huỳnh Ngọc Sơn băn khoăn khi Luật có hiệu lực, liệu có chuyện tiêu cực để được chứng nhận là người khuyết tật hay không. Một số trường hợp “chạy chọt” để được làm thương binh vừa qua là bài học đáng suy nghĩ.

“Liệu có chuyện khi triển khai Luật, con số người bị khuyết tật có bị tăng lên trên 5,3 triệu người hay không”, Phó Chủ tịch Huỳnh Ngọc Sơn đặt câu hỏi.

Theo Bộ trưởng Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội Nguyễn Thị Kim Ngân, hiện nay cả nước có khoảng 5,3 triệu người khuyết tật, trong đó có khoảng 600 ngàn người vẫn còn khả năng làm việc, 70 ngàn người được đào tạo nghề, không phải dựa vào sự hỗ trợ hoàn toàn của Nhà nước.

Tuy nhiên, rào cản lớn nhất hiện nay đối với người khuyết tật là sự kỳ thị không nhỏ của một bộ phận nhân dân.

Hiện có 34,4% người khuyết tật từ 6 tuổi chưa biết chữ và 21,2% chưa tốt nghiệp tiểu học, 79,1% trong độ tuổi lao động không có khả năng tham gia lao động, 88,9% từ 16 tuổi trở lên chưa được đào tạo chuyên môn (trong đó chỉ có 2% đang học nghề). (Nguồn: Bộ LĐTBXH)

“Có cô gái chỉ cao 80cm nhưng vẫn học xong cao đẳng, hiện nay đang đi làm kế toán cho hai công ty và vẫn có khả năng làm thêm được nữa. Họ là những người đáng được xã hội tôn vinh”, Bộ trưởng Kim Ngân nêu gương điển hình vươn lên của người khuyết tật hiện nay.

Về chính sách nhận người khuyết tật vào làm việc tại các doanh nghiệp, cơ sở sản xuất, Trưởng ban Dân nguyện Trần Thế Vượng cho rằng, cần cụ thể hóa các quy định trong luật, tránh quy định chung chung, rất khó thực thi trong thực tế.

“Dự thảo Luật chỉ quy định chung chung là Nhà nước khuyến khích cơ quan, tổ chức, doanh nghiệp nhận người khuyết tật vào làm việc. Doanh nghiệp sử dụng người khuyết tật được ưu đãi về vốn, hỗ trợ kinh phí cải tạo điều kiện làm việc và kinh phí dạy nghề tại doanh nghiệp theo số người khuyết tật được tuyển dụng vào làm việc… sẽ rất khó thực thi, cần phải lượng hóa cụ thể hơn”, ông Vượng kiến nghị.

Kết luận phiên thảo luận, Phó Chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu nêu rõ: Các cơ quan soạn thảo và thẩm tra cần rà soát thật kỹ những vấn đề còn có nhiều ý kiến khác nhau, cũng như các nội dung mà Thường vụ Quốc hội và các cơ quan khác đã cho ý kiến với những căn cứ xác đáng và lý lẽ chặt chẽ, thuyết phục để trình Quốc hội xem xét, thông qua tại Kỳ họp tới.

Nguồn:  Chính Phủ

Tổ chức tour cho người khuyết tật: Đầy tiềm năng và khó trăm bề

Posted on Updated on


Nhu cầu tham quan, khám phá các điểm đến không của riêng ai, kể cả những người khuyết tật, kém may mắn khi không có được cơ thể khỏe mạnh như những người bình thường. Thế nhưng, hiện các hãng lữ hành chưa mấy “mặn mà” để tập trung đầu tư xây dựng những chương trình tour ưu ái dành cho đối tượng du khách “đặc biệt”, được đánh giá là đầy tiềm năng này.

Người khiếm thị tham gia trò chơi trong tour du lịch dành cho người khuyết tật tại Vũng Tàu.
Người khiếm thị tham gia trò chơi trong tour du lịch dành cho người khuyết tật tại Vũng Tàu.

Từ việc thiếu hướng dẫn viên chuyên biệt...

Người khuyết tật hiện chiếm 10% dân số trên thế giới. Chính vì vậy, chiến lược khuyến khích và thu hút người khuyết tật hội nhập với cộng đồng, tạo điều kiện để họ vừa có thể đóng góp cho xã hội, vừa có thể nâng cao chất lượng cuộc sống trở thành mục tiêu của các quốc gia trên thế giới. Ngay tại một số nước Đông Nam Á như Philippines, Singapore… đang bước đầu triển khai những chùm tour giá rẻ dành cho người khuyết tật, thì ở nước ta việc nghiên cứu những sản phẩm du lịch đa dạng và độc đáo nhằm phục vụ tốt nhất nhu cầu của đối tượng khách “đặc biệt” này vẫn còn khá mới mẻ.

Hiện chỉ có một vài hãng lữ hành đứng ra tổ chức tour cho người khuyết tật như: Saigontourist, Vietravel, Lửa Việt, Hòa Bình… nhưng hiệu quả mang lại chưa được như mong muốn. Chia sẻ kinh nghiệm tổ chức tour cho đối tượng khách “đặc biệt” này, ông Nguyễn Minh Mẫn, Trưởng phòng Truyền thông Công ty Vietravel cho biết, hằng năm, công ty cũng tổ chức tour cho người khuyết tật nhưng không thường xuyên mà chỉ triển khai khi nhận được đơn đặt hàng từ các trường khuyết tật. Khác với những chương trình du lịch thông thường, tour dành cho đối tượng này đòi hỏi yêu cầu khắt khe hơn.

Đầu tiên là yêu cầu về hướng dẫn viên (HDV) không chỉ đáp ứng đầy đủ trình độ nghiệp vụ chuyên môn mà còn phải là những người có sức khỏe, kiên trì, tận tâm và ứng xử khéo léo. Mặt khác, nếu khách hàng là những người khiếm thính thì HDV còn phải học ngôn ngữ cơ thể để chủ động giao tiếp với họ. Không chỉ có vậy, các phương tiện vận chuyển, phục vụ người khuyết tật phải thông thoáng, rộng rãi, có chỗ lên xuống cho những người di chuyển bằng xe lăn… “Khó khăn lớn nhất vẫn là việc đào tạo những HDV chuyên biệt, hết mình vì công việc. Chính vì vậy, mỗi khi tổ chức các tour dành cho người khuyết tật, các hãng lữ hành đều phải nhờ tới sự giúp đỡ của những HDV nghiệp dư là những thầy, cô giáo ở trường trẻ em khuyết tật” – ông Nguyễn Minh Mẫn nhấn mạnh.

Nhiều nguyên nhân khiến các đơn vị lữ hành ngại đầu tư, bỏ công nghiên cứu các sản phẩm tour phù hợp cho từng đối tượng khuyết tật, cũng như đào tạo một lực lượng HDV chuyên nghiệp phục vụ đối tượng này. Theo như lý giải của chị Phạm Thị Ngọc, đại diện Công ty Du lịch Hanoi Redtours, đa phần các đơn vị lữ hành ngại vào cuộc do thiếu nhân sự, hướng dẫn và săn sóc viên phải huy động nhiều hơn so với những tour cho khách thường. Bởi một đoàn khách thông thường chỉ cần một HDV thì đoàn khách gồm nhiều đối tượng với các mức thương tật khác nhau sẽ cần đến cả một đội ngũ HDV. Trong đó, HDV này chịu trách nhiệm chăm sóc những người khiếm khuyết về thân thể, HDV kia lại phải biết giao tiếp với những người khiếm khuyết về thính giác… Phục vụ người bình thường đã khó, phục vụ người khuyết tật còn đòi hỏi yêu cầu cao hơn nhiều. “Những tour phục vụ người khuyết tật hiện chủ yếu vì mục đích phúc lợi xã hội chứ không có đơn vị lữ hành nào mạnh dạn thiết kế tour dành cho đối tượng khách “đặc biệt” này với mục đích kinh doanh”, chị Phạm Thị Ngọc cho biết.

Đến cơ sở hạ tầng hạn chế

Để thu hút lượng khách đầy tiềm năng này từ các thị trường trên thế giới, đồng thời mở rộng cơ hội giúp họ có thể tham gia những chuyến hành trình thú vị khám phá mọi miền đất nước, từ năm 2001, Tổng cục Du lịch đã có quy định, khách sạn từ 4 đến 5 sao phải có phòng, thang máy và thiết bị phù hợp với người khuyết tật. Thế nhưng, đến nay, các cơ sở hạ tầng du lịch chưa chú trọng đến việc phục vụ riêng cho đối tượng này.

Nhiều đơn vị lữ hành cho rằng, rào cản cho sự phát triển các sản phẩm du lịch cho người khuyết tật tại nước ta chính là điều kiện phục vụ dành riêng cho họ tại nơi công cộng còn hạn chế. Hiện hệ thống đường sá vẫn còn nhiều chỗ chênh lệch lớn về độ cao, các xe buýt, xe taxi chưa có thang nâng giúp người sử dụng xe lăn lên, xuống dễ dàng. Tại các khu du lịch, phần lớn vẫn là bậc tam cấp mà chưa có đường dốc thoải. Thậm chí, rất ít khách sạn cao cấp có lối đi riêng cho người khuyết tật, bàn ghế và các dịch vụ đặc thù cho du khách “đặc biệt” cũng chưa nhiều. Người sử dụng xe lăn không thể với tới công tắc đèn hay chỗ treo khăn tắm, còn người khiếm thị lại bị cản trở vì hệ thống thang máy chưa có chữ nổi. Mặt khác, ở nhiều điểm tham quan hay các khách sạn chưa có các công trình phụ dành riêng cho người khuyết tật.

Với con số ước tính toàn cầu có hơn 1 tỷ người khuyết tật mà Tổ chức Y tế thế giới và Ngân hàng Thế giới vừa đưa ra cho thấy, đây là một thị trường khách du lịch đầy tiềm năng. Đã đến lúc ngành du lịch nước ta cần có những chính sách quan tâm đến phục vụ nhu cầu du lịch của khách khuyết tật trong nước cũng như quốc tế.

[Theo Tổng Cục Du Lịch]

Xuân Lộc

Nguồn: HNM