du lịch

Olympic London 2012 và bàn về sự hoà nhập

Posted on Updated on


Đây không phải là một tin “nóng” để bàn khi Bế Mạc Olympic London 2012 đã khép lại non 1 tuần rồi, nhưng lại “hợp thời” để viết trong những ngày trông chờ Paralympic London (29/8-9/9) sắp tới đây.

Những gì diễn ra ở London trong những ngày vừa qua cho thấy Olympic không chỉ là một cuộc chơi, mà trên cả tinh thần thể thao, và chưa dừng lại ở bài ca nghị lực của cá nhân mà là một nhắc nhở: “Chúng ta có cùng một thế giới! Thế giới cần tất cả chúng ta.”

Cả thành phố London đã sẵn sàng để dành cho mùa Olympic với du khách bốn phương đổ về. Họ đặt một lời hứa về một điểm đến hoàn toàn tiếp cận và hoà nhập.

Đón chào đến với thành phố là một hệ thống 60% điểm dừng xe buýt đúng chuẩn tiếp cận, 8,500 chiếc xe buýt trong London được trang bị gầm thấp, sàn nâng và nội thất tiếp cận (trong khi Tp.HCM rộng hơn 2000km2 chỉ có chưa đến 5 chiếc xe buýt tiếp cận tính đến thời điểm này). Lượng giao thông tăng vọt trong mùa Olympic thật sự là quá tải với một thành phố cổ kính như London, nhưng có thể thấy chính phủ đã cố gắng thực hiện những gì vì sự tiện nghi của tất cả mọi người. Không chỉ có sự nỗ lực của chính phủ, mà từ các tổ chức phi chính phủ & tổ chức tình nguyện viên “vì sự tiếp cận không vật cản” cũng không ngừng ghi nhận – giải quyết – hỗ trợ và đưa ra những giải pháp để giải quyết ngay tức thời những vấn đề phát sinh. Họ đều hy vọng rằng mùa Paralympic tới đây, vấn đề tiếp cận sẽ được cải thiện nhiều hơn.

Họ không phải làm vậy để tăng thêm doanh thu mùa du lịch, mà xây dựng những trải nghiệm tốt đẹp cho du khách năm châu và thể hiện một tinh thần văn minh xã hội.

Đêm khai mạc Thế Vận Hội London cho thế giới “thấy” những con người Anh Quốc. Đó là những đứa trẻ cất tiếng hát quốc ca từ mọi miền đất nước, được xướng lên bởi Humphrey Keeper – cả thế giới nghe giọng của em, và chỉ có em biết em thiếu mất 1 bàn tay trái cũng như chỉ chuyên hát trong nhóm bè của dàn nhạc ở trường. Vượt qua casting công bằng như mọi người, em vinh dự cất cao tiếng hát mở đầu đêm khai mạc.

Và một giai điệu đặc biệt cất lên từ ngay giữa sân vận động, trước nữ hoàng Elizabeth – tiếng hát của KAO, các em khiếm thính truyền tải tất cả niềm tự hào của người Anh ra thế giới theo cách như thế.

Sân vận động chuyển sang một cung bậc cảm xúc khác, đầy đam mê và mãnh liệt với tiếng trống của  Evelyn Glennie – nghệ sỹ trống hoàn toàn không thể nghe, cô chỉ cảm nhận tiếng trống dựa vào sự rung động – và tiếng trống của cô giữ nhịp chủ đạo cho cả vũ đoàn, chính xác là cho một ban nhạc, hơn trăm ngàn vũ công và hơn 3 tỷ người trên thế giới nhịp bước theo. Evelyn Glennie góp vào buổi lễ khai mạc một chất âm thanh, góp vào cho nước Anh một hình ảnh đẹp và nước Anh cho thế giới biết (bằng một cách rất khiêm tốn) rằng họ có rất nhiều “con người” trong xã hội của họ.

Đó chưa phải là tất cả, những trẻ em của KAO và Evelyn Glennie là một trong những hạt giống xuất chúng, và xã hội còn có cả những kiệt tác vô danh. Họ chẳng là ai trong hàng ngàn người đang nhảy múa trên sân khấu. Họ không ăn mặc loè loẹt, họ bình dị như trong cuộc sống hằng ngày. Họ ngồi trên xe lăn, họ đi nạng, họ đeo kính đen và đâu đó sẽ có những người không nghe được âm thanh, nhưng họ hoà cùng điệu swing sôi động của giới trẻ, chứng kiến nụ hôn thế kỷ không phân biệt màu da của Jasmine  Breinburg và Henrique Costa.

Bên lề chương trình, cộng đồng mạng còn biết đến những người đặc biệt đã vượt qua vòng sơ tuyển để trình diễn trong đêm khai mạc. Như nhạc công nhạc đồng quê không một xu dính túi Frank Turner. Như em Matthew Panter (9 tuổi, cùng diễn với 8 bệnh nhân nhi đồng khác của bệnh viện Great Ormond Street) trong một cảnh cảm động JK Rowling đọc một trích đoạn của Peter Pan. Matthew được ghép tim-phổi và uống hơn 20 loại thuốc mỗi ngày để sống còn. Buổi diễn tập đã loại Matthew nhưng em đã nỗ lực rất nhiều để được ngồi cạnh JK Rowling, và em là một fan của Harry Porter.

Sân vận động không xướng tên từng người và kể rõ từng cảnh đời của những người da màu, người công nhân, người nghèo, người khuyết tật cũng không chỉ ra rõ đâu là người khiếm thính, người khiếm thị. Chỉ đơn giản là họ xuất hiện ở đó, cùng với các nguyên thủ quốc gia, Mr. Bean và hàng trăm ngàn vũ công khác. Sự hoà nhập là khi mỗi người chuyển động theo màu sắc, âm thanh của riêng mình, góp nên một bức tranh chung, toàn vẹn.

Không cần phải đọc nhiều về bài viết này để nhận ra những cá nhân trong một tập thể tạo nên văn hoá Anh Quốc trong buổi lễ khai mạc Olympic 2012 này. Chỉ cần ngồi xem, cũng sẽ thấy cảm động và chạm vào từng ngóc ngách trong tim. Và sẽ nhận ra rằng – sao nước Anh có nhiều “con người” đến thế? Những “con người” đó ở đâu trong xã hội của mình, ở đâu trong thành phố của mình.

Và hãy tự cho phép mình ước mơ được sống trong một thế giới như vậy, nơi mà tất cả mọi người đều được hoà nhập, để xung quanh mình cũng có thật nhiều “con người” đang làm cho cuộc sống của mình trở nên tươi đẹp hơn.

.:: Thuý Vy ::.

Giao thông cho người khuyết tật

Posted on Updated on


Nhu cầu đi lại, cũng giống như nhu cầu sống, là nhu cầu tất yếu của tất cả mọi người. Mọi người có quyền ra đường và được ra đường. Tuy nhiên, giao thông hiện nay dường như chỉ phục vụ cho một bộ phận người dân chứ không phải tất cả. Không chỉ ở Việt Nam mà trên toàn thế giới, hệ thống giao thông ngày nay đều chưa quan tâm đến một bộ phận không nhỏ người khuyết tật. Cuốn “Cuộc sống giữa những công trình kiến trúc” của GS.KTS Jan Gehi, ông có đề cập:

“Trong tình huống giao thông đi bộ, phải dẫn bộ đi lên hoặc đi xuống, thì dốc tương đối bằng phẳng nói chung được ưa chuộng hơn cầu thang. Dốc thoải cũng cho phép người ta đẩy xe nôi và lái xe lăn dễ dàng hơn. Vì vậy quy tắc chính cho giao thông đi bộ và sự khác nhau về độ cao là bất kỳ khi nào có thể thì hãy tránh sự thay đổi vè độ cao. Nếu cần hướng dẫn khách bộ hành đi lên hoặc đi xuống thì nên dùng dốc thoải chứ không phải cầu thang…”

Gần đây một số tp đã nhận ra điều này và thay đổi. Bước đầu là thay đổi vỉa hè để người đi bộ có thể đi lại dễ dàng hơn. Và tiến bộ hơn là thay đổi để hệ thống giao thông có thể phục vụ NKT đi xa hơn như hệ thống ống chờ xe bus ở Curitiba (Brazil) – một thành phố được mệnh danh là “thành phố giao thông công cộng”.

Curitiba là thủ đô của bang Parana, đây là thành phố phát triển nhanh chóng trong suốt nửa đầu thế kỷ 19 bởi một luồng dân nhập cư mới từ châu Âu và sự mở cửa đường biên giới khu kinh tế mới. Vào năm 1965, dân số thành phố chỉ là 400.000 người nhưng có tốc độ tăng xấp xỉ 4% năm, nhanh hơn bất kỳ thành phố Brazil nào khác. Ngày nay dân cư thành phố lên đến 1,7 triệu người và vùng đô thị 3 triệu người (2009) và diện tích thành phố cũng được mở rộng ra gấp đôi. Lo ngại nguy cơ phát triển mất kiểm soát chính quyền thành phố đã tiến hành quy hoạch tổng thể với nguyên tắc: “Quy hoạch giao thông là di chuyển con người chứ không phải xe hơi, do đó người đi bộ và giao thông công cộng được ưu tiên tại những khu vực thường xuyên tắc nghẽn.” Và năm 1974 hệ thống giao thông công cộng tích hợp (INT) được ra đời cùng với 20 trạm trung chuyển là những trạm chờ hình ống (boarding tube)

Với hệ thống này không chỉ người bình thường mà người khuyết tật ngồi xe lăn cũng có thể lên xuống xe bus một cách dễ dàng. Mỗi khi tới trạm hệ thống nối được thả ra kết nối với hệ thống ống chờ tạo thành một đường thẳng di chuyển rất dễ dàng. Có được hệ thống này Curitiba đã phải phát triển trong hơn nửa thế kỷ song song với quá trình quy hoạch tổng thể toàn thành phố. Thống kê đến nay đã được 340 tuyến xe bus với hơn 1,600 xe buýt, đáp ứng 2,1triệu lượt hành khách mỗi ngày.

Một dịch vụ khác cũng đang rất phát triển ở nhiều thành phố khác nhau trên thế giới là dịch vụ taxi cho người khuyết tật (taxi for disabled). Dịch vụ này được trợ giá và trang bị đường dốc cho người khuyết tật. Bạn có thể tìm hiểu kĩ hơn về dịch vụ này theo đường dẫn sau: http://www.accesstravelcenter.com/wctaxi.html#arizona


Trên khắp thế giới, tồn tại rất nhiều ý tưởng hay mà chúng ta có thể học hỏi và áp dụng vào Việt Nam, nhằm giúp việc di chuyển của người khuyết tật trở nên dễ dàng hơn.

Nguyễn Thị Tình


Công trình đô thị quên người khuyết tật

Posted on Updated on


Thế giới lấy ngày 3-12 làm Ngày Quốc tế Người khuyết tật, nhắc nhở cộng đồng quan tâm bộ phận dân cư ít may mắn do suy yếu thể chất. Đây là nghĩa vụ mang tính nhân văn.


Việt Nam, nơi từng trải qua nhiều cuộc chiến tranh và còn nghèo khó, đang có số người khuyết tật khá cao so với nhiều nước. Tuy vậy, hầu như tất cả các công trình công cộng đều chưa có những tiện ích dành cho họ. Mãi khi đến Canada mới hiểu thiết kế văn minh Quy chuẩn về nhà ở, công trình công cộng dành cho người khuyết tật đều đã có trong Luật Xây dựng, nhưng ít được các nhà thiết kế, chủ công trình quan tâm, thậm chí cố tình tránh né. Mặt khác, cơ quan quản lý xây dựng cũng chưa thật nghiêm túc trong việc thanh tra, giám sát chúng.

Cách đây không lâu, gặp một số bạn bè quốc tế bị khuyết tật đang công tác thiện nguyện ở nước ta, biết tôi là dân kiến trúc, họ tâm sự là rất ngỡ ngàng khi thấy hầu hết công trình công cộng của ta (gồm cả những công trình hiện đại mới xây cất) hầu như không có các tiện nghi tối thiểu dành cho người khuyết tật. Ví như không thấy có đường dốc, nhà vệ sinh, chỗ đậu xe dành riêng cho họ. Các bạn cho rằng nước ta nay không thua kém gì Thái Lan, Malaysia, Philippines, Hồng Kông…, vậy mà tại sao người ta thực hiện nghiêm chỉnh các điều đó, còn ta thì không? Các bạn đều nghĩ rằng chính nước ta mới là nơi cần quan tâm trước hết đến tiện ích cho người khuyết tật vì tỉ lệ người khuyết tật khá cao sau chiến tranh.

Vấn đề thiếu quan tâm đó phải chăng bắt nguồn từ khâu đào tạo và ý thức về đời sống văn minh của người mình? Thú thật, bản thân tôi trước kia khi thiết kế một công trình nào đó cũng chưa mấy quan tâm đến vấn đề này, do thời chúng tôi không được học hoặc không có ai nhắc nhở khi còn ngồi ở ghế nhà trường lẫn ra đời làm nghề. Chỉ khi đến Canada gần 20 năm trước, nhân lãnh thiết kế một ngôi chùa, hồ sơ nộp lên cứ bị sở quản lý đô thị bác mãi, vỡ lẽ mới biết là do bản thiết kế thiếu lối đi có độ dốc, nhà vệ sinh dành cho người khuyết tật. Đó là các chuẩn mực bắt buộc trong thiết kế chủng loại công trình công cộng ở Canada, dù cho số người khuyết tật không nhiều.

Tại các nước Âu – Mỹ, người ta áp dụng các quy định này rất chặt chẽ, vì quan niệm đây là biểu hiện mối quan tâm của cộng đồng xã hội văn minh đối với một bộ phận người kém may mắn.

Tạo điều kiện trong sinh hoạt 

Người khuyết tật có thể là nạn nhân chiến tranh, hoặc có thể chất suy yếu do bẩm sinh hoặc tai nạn, người già bệnh hoạn, mất sức. Cơ bản có thể phân ra thành hai nhóm: Nhóm khuyết tật sử dụng xe lăn và nhóm người tuy suy yếu thể chất nhưng còn đi lại được. Nhóm sau gồm người đi lại kém phải dùng gậy hoặc khung chống, người khiếm thị, câm điếc, già cả.

Theo quy định về an toàn đô thị, tại các công trình công cộng, bất cứ nơi nào có tầng cấp hoặc cầu thang dành cho người thường thì bắt buộc phải xây kèm theo một đường dốc cho người đi xe lăn. Lối đi cần sử dụng vật liệu chống trượt, tấm che cống phải sắp thẳng góc với đường đi (tránh gây nạn kẹt bánh xe lăn), có tay vịn, biển báo chỗ nguy hiểm, đủ ánh sáng… Đường dốc dài quá phải bố trí chiếu nghỉ từng đoạn. Nhà cao tầng sử dụng thang máy cần đủ mặt bằng cho người khuyết tật đi xe lăn xoay trở.

Tại các nước, người khuyết tật được khuyến khích lao động bình thường. Đi lại, họ xử dụng loại ô tô đặc biệt, điều khiển bằng tay, bãi đậu xe nào cũng có chỗ dành riêng (xe khác đậu lên chỗ đó sẽ bị phạt). Nhà sệ sinh, nhà tắm công cộng đều phải có phòng dành cho người khuyết tật, rộng rãi hơn và có tay vịn.

Nhà ở dành cho người khuyết tật sử dụng xe lăn xây theo chuẩn đặc biệt, diện tích thêm khoảng 10% so với nhà thường, quy định về kích thước cũng khá chi li cho không gian ngủ, bếp, nơi làm việc, nhắm hỗ trợ thao tác đặc biệt của họ.

Các công trình như công sở, nhà hát, sinh hoạt tâm linh đều dự trù tiện ích cho người khuyết tật. Từ kích thước đến hình dạng, lưu trình cho lối vào, đường lưu thông nội bộ, rồi thang máy, nhà vệ sinh, nhà tắm… đều được quy định rõ ràng. Đối với các công trình công cộng ngoài trời như công viên, khu vui chơi giải trí, cũng có các chuẩn về đường đi lại, chỗ đậu xe, khu vệ sinh cho người khuyết tật.

Người Đô Thị

Du lịch dành cho người khuyết tật

Posted on Updated on


Khách khuyết tật trong chuyến du lịch Việt Nam.

Hằng năm trên thế giới có hơn 1 tỷ người đi du lịch, trong số đó có khoảng 100 triệu khách du lịch khuyết tật, chiếm tỷ lệ 10%. Những vị khách này thường phải chịu chi phí cao hơn so với khách bình thường do những nhu cầu phục vụ phức tạp và khó khăn hơn.

Ở các nước phát triển, những người tàn tật được hưởng sự chăm sóc đặc biệt của xã hội, được nhận những khoản tiền trợ cấp từ quỹ phúc lợi, được hưởng nhiều tiện nghi phục vụ miễn phí… Mặc dù vậy họ vẫn có mặc cảm về sự khuyết tật của mình. Vì vậy họ luôn cố gắng tạo cho mình một cuộc sống độc lập không phải nhờ đến sự giúp đỡ của người khác. Du lịch ra thế giới bên ngoài chính là một trong những điều kỳ diệu đối với họ.

Du lịch cho người khuyết tật
Du lịch dành cho người khuyết tật

Nhiều quốc gia trên thế giới đã sớm nhận ra nguồn lợi có được từ việc hình thành tiện nghi phục vụ những du khách đặc biệt này. Thông thường, trước mỗi chuyến đi du khách tàn tật quan tâm đến những vấn đề sau: Ở đó có những tiện nghi gì phục vụ người khuyết tật? Có toilet, thang máy, đường dốc hay chỗ ngồi riêng dành cho họ không? Các cửa ra vào rộng bao nhiêu? Các lối lên xuống có bao nhiêu bậc thang? Có giảm giá cho người khuyết tật không?…

Du lịch cho người khuyết tật
Du lịch dành cho người khuyết tật

Hiện nay, tại các sân bay quốc tế ở nhiều nước có lắp đặt những hành lang lồng vào nhau để khách khuyết tật có thể tự đi xe lăn vào báy bay, được bố trí chỗ ngồi hợp lý, khi xuống máy bay có các xe phục vụ thuỷ lực trợ giúp. Tại các siêu thị, nếu phải đi lên bằng thang cuốn sẽ có thang máy phục vụ riêng, tại các nhà cao tầng có đường dốc dành riêng cho họ. Giám đốc Du lịch thành phố Pattaya của Thái Lan (đón 3,5 triệu khách du lịch năm 2000) đã nói: “Đối tượng tiếp theo của chúng tôi là những người khuyết tật. Pattaya sẽ là thành phố có những tiện nghị và công trình phục vụ tốt nhất cho những người khuyết tật. Riêng Nhật Bản có hơn 12 triệu người khuyết tật – một thị trường khổng lồ”.

Trong những năm qua, số lượng khách du lịch khuyết tật đến Việt Nam chưa nhiều có lẽ do khách chưa tìm thấy những thông tin về tiện nghi phục vụ họ. Nhưng chắc chắnđối tượng khách du lịch đặc biệt này sẽ đem lại một nguồn thu không nhỏ.

Theo_VnExpress.net

Tổ chức tour cho người khuyết tật: Đầy tiềm năng và khó trăm bề

Posted on Updated on


Nhu cầu tham quan, khám phá các điểm đến không của riêng ai, kể cả những người khuyết tật, kém may mắn khi không có được cơ thể khỏe mạnh như những người bình thường. Thế nhưng, hiện các hãng lữ hành chưa mấy “mặn mà” để tập trung đầu tư xây dựng những chương trình tour ưu ái dành cho đối tượng du khách “đặc biệt”, được đánh giá là đầy tiềm năng này.

Người khiếm thị tham gia trò chơi trong tour du lịch dành cho người khuyết tật tại Vũng Tàu.
Người khiếm thị tham gia trò chơi trong tour du lịch dành cho người khuyết tật tại Vũng Tàu.

Từ việc thiếu hướng dẫn viên chuyên biệt...

Người khuyết tật hiện chiếm 10% dân số trên thế giới. Chính vì vậy, chiến lược khuyến khích và thu hút người khuyết tật hội nhập với cộng đồng, tạo điều kiện để họ vừa có thể đóng góp cho xã hội, vừa có thể nâng cao chất lượng cuộc sống trở thành mục tiêu của các quốc gia trên thế giới. Ngay tại một số nước Đông Nam Á như Philippines, Singapore… đang bước đầu triển khai những chùm tour giá rẻ dành cho người khuyết tật, thì ở nước ta việc nghiên cứu những sản phẩm du lịch đa dạng và độc đáo nhằm phục vụ tốt nhất nhu cầu của đối tượng khách “đặc biệt” này vẫn còn khá mới mẻ.

Hiện chỉ có một vài hãng lữ hành đứng ra tổ chức tour cho người khuyết tật như: Saigontourist, Vietravel, Lửa Việt, Hòa Bình… nhưng hiệu quả mang lại chưa được như mong muốn. Chia sẻ kinh nghiệm tổ chức tour cho đối tượng khách “đặc biệt” này, ông Nguyễn Minh Mẫn, Trưởng phòng Truyền thông Công ty Vietravel cho biết, hằng năm, công ty cũng tổ chức tour cho người khuyết tật nhưng không thường xuyên mà chỉ triển khai khi nhận được đơn đặt hàng từ các trường khuyết tật. Khác với những chương trình du lịch thông thường, tour dành cho đối tượng này đòi hỏi yêu cầu khắt khe hơn.

Đầu tiên là yêu cầu về hướng dẫn viên (HDV) không chỉ đáp ứng đầy đủ trình độ nghiệp vụ chuyên môn mà còn phải là những người có sức khỏe, kiên trì, tận tâm và ứng xử khéo léo. Mặt khác, nếu khách hàng là những người khiếm thính thì HDV còn phải học ngôn ngữ cơ thể để chủ động giao tiếp với họ. Không chỉ có vậy, các phương tiện vận chuyển, phục vụ người khuyết tật phải thông thoáng, rộng rãi, có chỗ lên xuống cho những người di chuyển bằng xe lăn… “Khó khăn lớn nhất vẫn là việc đào tạo những HDV chuyên biệt, hết mình vì công việc. Chính vì vậy, mỗi khi tổ chức các tour dành cho người khuyết tật, các hãng lữ hành đều phải nhờ tới sự giúp đỡ của những HDV nghiệp dư là những thầy, cô giáo ở trường trẻ em khuyết tật” – ông Nguyễn Minh Mẫn nhấn mạnh.

Nhiều nguyên nhân khiến các đơn vị lữ hành ngại đầu tư, bỏ công nghiên cứu các sản phẩm tour phù hợp cho từng đối tượng khuyết tật, cũng như đào tạo một lực lượng HDV chuyên nghiệp phục vụ đối tượng này. Theo như lý giải của chị Phạm Thị Ngọc, đại diện Công ty Du lịch Hanoi Redtours, đa phần các đơn vị lữ hành ngại vào cuộc do thiếu nhân sự, hướng dẫn và săn sóc viên phải huy động nhiều hơn so với những tour cho khách thường. Bởi một đoàn khách thông thường chỉ cần một HDV thì đoàn khách gồm nhiều đối tượng với các mức thương tật khác nhau sẽ cần đến cả một đội ngũ HDV. Trong đó, HDV này chịu trách nhiệm chăm sóc những người khiếm khuyết về thân thể, HDV kia lại phải biết giao tiếp với những người khiếm khuyết về thính giác… Phục vụ người bình thường đã khó, phục vụ người khuyết tật còn đòi hỏi yêu cầu cao hơn nhiều. “Những tour phục vụ người khuyết tật hiện chủ yếu vì mục đích phúc lợi xã hội chứ không có đơn vị lữ hành nào mạnh dạn thiết kế tour dành cho đối tượng khách “đặc biệt” này với mục đích kinh doanh”, chị Phạm Thị Ngọc cho biết.

Đến cơ sở hạ tầng hạn chế

Để thu hút lượng khách đầy tiềm năng này từ các thị trường trên thế giới, đồng thời mở rộng cơ hội giúp họ có thể tham gia những chuyến hành trình thú vị khám phá mọi miền đất nước, từ năm 2001, Tổng cục Du lịch đã có quy định, khách sạn từ 4 đến 5 sao phải có phòng, thang máy và thiết bị phù hợp với người khuyết tật. Thế nhưng, đến nay, các cơ sở hạ tầng du lịch chưa chú trọng đến việc phục vụ riêng cho đối tượng này.

Nhiều đơn vị lữ hành cho rằng, rào cản cho sự phát triển các sản phẩm du lịch cho người khuyết tật tại nước ta chính là điều kiện phục vụ dành riêng cho họ tại nơi công cộng còn hạn chế. Hiện hệ thống đường sá vẫn còn nhiều chỗ chênh lệch lớn về độ cao, các xe buýt, xe taxi chưa có thang nâng giúp người sử dụng xe lăn lên, xuống dễ dàng. Tại các khu du lịch, phần lớn vẫn là bậc tam cấp mà chưa có đường dốc thoải. Thậm chí, rất ít khách sạn cao cấp có lối đi riêng cho người khuyết tật, bàn ghế và các dịch vụ đặc thù cho du khách “đặc biệt” cũng chưa nhiều. Người sử dụng xe lăn không thể với tới công tắc đèn hay chỗ treo khăn tắm, còn người khiếm thị lại bị cản trở vì hệ thống thang máy chưa có chữ nổi. Mặt khác, ở nhiều điểm tham quan hay các khách sạn chưa có các công trình phụ dành riêng cho người khuyết tật.

Với con số ước tính toàn cầu có hơn 1 tỷ người khuyết tật mà Tổ chức Y tế thế giới và Ngân hàng Thế giới vừa đưa ra cho thấy, đây là một thị trường khách du lịch đầy tiềm năng. Đã đến lúc ngành du lịch nước ta cần có những chính sách quan tâm đến phục vụ nhu cầu du lịch của khách khuyết tật trong nước cũng như quốc tế.

[Theo Tổng Cục Du Lịch]

Xuân Lộc

Nguồn: HNM