Uncategorized

Câu chuyện về nghệ sĩ piano “1 tay”: “Không điều gì là không thể!”

Posted on Updated on


Đó là câu nói của nam nghệ sĩ piano người Anh Nicholas McCarthy khi bị một nhạc viện từ chối nhận vào học vì anh chỉ có tay trái. Nghệ sĩ piano “một tay” Nicholas McCarthy (23 tuổi) bắt đầu đam mê chơi đàn piano ở tuổi 14 sau khi nghe qua một bản nhạc của Beethoven, đài ABC đưa tin ngày 15.8.

Nghệ sĩ piano một tay người Anh Nicholas McCarthy
Nghệ sĩ piano một tay người Anh Nicholas McCarthy

Để thực hiện ước mơ trở thành nghệ sĩ đàn piano thực thụ, McCarthy đã đến nhiều nhạc viện khác nhau xin vào học nhưng đều bị từ chối vì từ lúc lọt lòng anh đã không có đủ hai bàn tay như mọi người. McCarthy chia sẻ: “Tôi tưởng rằng tôi đã bỏ cuộc. Tôi từng bị ám ảnh bởi những cái lắc đầu tại các nhạc viện”.

Nhiều người bạn của McCarthy từng khuyên anh đừng mất thời gian vì cho rằng người khuyết tật không bao giờ trở thành một nghệ sĩ piano được. Nhưng McCarthy đã không nhụt chí và quyết thực hiện cho bằng được ước mơ. Dưới sự hướng dẫn của một giáo viên âm nhạc gần nhà, McCarthy đã tập chơi đàn piano, sau đó vào học trường Thanh nhạc và Kịch nghệ GuildHall tại London (Anh) ở tuổi 17.

McCarthy cho biết anh đã chăm chỉ chơi đàn piano 7 giờ mỗi ngày suốt nhiều năm qua. “Tôi phải luyện tập rất nhiều để bàn tay trái đủ nhanh nhẹn, đánh được cả những nốt nhạc chính và nốt đệm cùng một lúc”, McCarthy cho biết. Cuối tháng 7.2012, McCarthy đã tốt nghiệp Đại học Thanh nhạc Hoàng gia Anh. Anh cũng là trường hợp sinh viên chỉ có một tay đầu tiên tốt nghiệp trong lịch sử trường này.

Đàn Piano - Không gì là không có thể
Đàn Piano – Không gì là không có thể

“Thật là một kinh nghiệm tuyệt vời. Sau bốn năm ở đại học, tôi học được rất nhiều thứ, gặp gỡ nhiều người thú vị”, McCarthy tâm sự trong buổi lễ tốt nghiệp. McCarthy đã ra mắt một album vào năm 2011, sau đó đoạt giải thưởng âm nhạc quốc tế AMI dành cho những nghệ sĩ xuất sắc và đầy sáng tạo trong âm nhạc.

Theo ABC, McCarthy cũng đã trở thành nghệ sĩ piano một tay đầu tiên trong dàn nhạc giao hưởng Anh. Anh cho biết mơ ước của anh là được biểu diễn tại nhà hát danh tiếng Carnegie Hall ở thành phố New York (Mỹ). McCarthy sẽ có một buổi biểu diễn đàn piano tại Văn phòng thủ tướng Anh vào tháng tới. “Tôi đang sáng tác những bản nhạc dành riêng cho các nghệ sĩ piano khuyết tật, chỉ có một bàn tay như tôi chẳng hạn. Mặc dù bạn khuyết tật nhưng không có điều gì là không thể”, McCarthy nói.

Nguồn: Khuyettat.vn

Người Khuyết Tật cần gì?

Posted on Updated on


Người khuyết tật cần gì?

Khi người ta có một đôi chân mạnh khỏe để chạy nhảy thì không hiểu được hết những khát khao của những người bị liệt, những người không có khả năng di chuyển bình thường trên đôi chân của mình.

Khi người ta có một đôi mắt sáng để ngắm nhìn những sự vật xung quanh theo góc nhìn của riêng mình làm sao hiểu hết những mong muốn một lần được nhìn thấy ánh sáng, ngắm những sắc màu lung linh của cuộc sống của những người khiếm thị.

Khi người ta đã có đôi tai để nghe những âm thanh rộn ràng của cuộc sống sẽ không biết được vì sao người khiếm thính mong một lần được nghe thấy hơi thở cùng tiếng nói dịu dàng của mẹ, mong một lần được nghe thấy tiếng gió thổi nhè nhẹ chứ không phải cảm nhận những thanh âm ấy bằng những vuốt ve của mẹ hay những vờn bay của tóc trên vai áo.

Ảnh minh họa.
Khi người ta nói ra những điều khiến người khác đau lòng hay xúc phạm nhau thì đâu biết những người bị câm thầm mong một lần được cất tiếng nói đến dường nào dù chỉ một lần thôi để họ có thể nói lên tiếng yêu thương với những người mà họ hằng yêu quý.

Khi người ta sống trong đầy đủ thì dường như không để ý đến sự thiếu thốn của người khác và cũng thiếu đi những đồng cảm. Trong giấc mơ hay suy nghĩ của họ sẽ hướng đến những điều cao sang còn những mong ước của những người thiếu thốn thì hình như thật nhỏ bé và tầm thường trong mắt họ. Đó cũng là một quy luật tự nhiên của cuộc sống: người ta luôn phải hướng đến những điều cao hơn những gì mà mình đang có. Nhưng trong cuộc sống này còn có một điều quan trọng mà từ lâu hình như con người đã dần quên lãng đó là sự đồng cảm và ghi nhận nghị lực vươn lên của người khác.

Người ta có thể chạy thật nhanh rồi sao còn biết được người phải cố gắng lê từng bước phải khó khăn thế nào, với họ khi ấy chỉ thấy người kia thật chậm chạp, làm vướng chân người khác. Họ sẽ thấy thật buồn cười khi người câm cứ thích hóng chuyện rồi khua khoắng chân tay trong khi người đối diện chẳng hiểu gì. Họ đâu hiểu rằng người câm cũng thèm được trao đổi thông tin, cũng muốn nói lên ý kiến của mình. Tất cả những mong muốn ấy thật quá đơn giản với mọi người mà sao với người khuyết tật lại quá xa vời đến vậy.

Không cần phải sống trong đau khổ mới hiểu thấu cái khổ, không phải ai cũng phải đã từng chết mới đóng được những cảnh qua đời trên phim ảnh, chỉ cần chúng ta để ý một chút, biết lắng nghe một chút và đôi lúc đặt mình vào vị trí, hoàn cảnh của người khác thì sẽ có được những đồng cảm, sẻ chia…

Nhưng dường như những việc ấy thật khó khăn với một số người.

Chúng ta đã được biết đến thật nhiều những tấm gương có nghị lực vươn lên trong cuộc sống bất chấp hoàn cảnh khó khăn cũng như những vết thương tật nguyền.

Ngày bé đi học được cô giáo kể cho nghe câu chuyện về thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký với đôi tay bị liệt đã tập viết bằng chân với những nét chữ tròn trịa sau này đã trở thành một thầy giáo mẫu mực, tài năng trên bục giảng. Gần đây chúng ta đã thấy rất nhiều những tấm huy chương vàng cùng thành tích đáng ghi nhận của các vận động viên tại các kì Para Games như: Trần Nguyên Thái, Nguyễn Thị Hải, Hoàng Thị Tuyến… Và đặc biệt trong lĩnh vực công nghệ thông tin-một lĩnh vực mới và cũng nhiều thử thách, mạo hiểm đã ghi danh những hiệp sĩ khuyết tật như: Nguyễn Công Hùng, Trịnh Công Thanh…

Những công việc tưởng chừng rất khó với những người lành lặn, khỏe mạnh nhưng những người khuyết tật đã khiến mọi người phải sửng sốt, ngạc nhiên, khâm phục tài năng cũng như nghị lực vươn lên của họ. Để có được những thành tích ấy phải kể đến những nỗ lực, ý chí cùng những tháng ngày vất vả, cực nhọc đầy khó khăn với mồ hôi, nước mắt và cả sự tủi thân để một ngày vinh quang đến với họ. Họ sống, cống hiến không phải vì muốn chứng tỏ tài năng cho mọi người thấy mà chỉ muốn mình không trở thành người vô dụng, không ăn bám gia đình và xã hội. Có lẽ họ là người hiểu hơn ai hết tầm quan trọng của một việc làm đối với người tật nguyền. Khi có công việc người khuyết tật sẽ đảm bảo cho mình một nguồn thu, có đóng góp với gia đình, không cảm thấy mình phụ thuộc, mọi người sẽ thấy họ là những người ‘tàn mà không phế”.

Nhìn vào những tấm gương vươn lên trong khó khăn ấy lại càng thấy tiếc cho những ai có một sức khỏe tốt, một thân hình cường tráng, lành lặn lại đi vào con đường tội lỗi, trở thành gánh nặng cho gia đình, xã hội. Họ đâu biết rằng dõi theo họ có thể là một đôi mắt của người khuyết tật với mong muốn đến cháy lòng: “Giá như mình có một sức khỏe như thế…”. Giá như trên thế gian này có một phép màu: Những người tài giỏi sẽ không bị bệnh tật gì để họ có thể cống hiến nhiều hơn cho xã hội khi không phải di chuyển trên xe lăn, phải nhờ vào đôi nạng, phải lần tay trên những trang sách chữ nổi… Nhưng cuộc sống là vậy, không phải lúc nào cũng theo ý của mình. Và hình như câu nói của ai đó đã đúng khi cho rằng “Lịch sử sinh anh hùng và anh hùng góp phần làm nên lịch sử”. Có lẽ chính trong những khó khăn của cuộc đời ý chí cũng như nghị lực cùng tố chất thông minh trong họ mới được phát huy hết. Và chúng ta đôi lúc thầm cảm ơn những khắc nghiệt kia đã mang đến cho xã hội một con người tuyệt vời. Đó như một sự thật nghiệt ngã nhưng chúng ta vẫn phải thẳng thắn nhìn vào và an ủi nhau rằng “cuộc sống rất công bằng, không cho ai quá nhiều và cũng không lấy đi của ai tất cả”.

Những ai đã từng biết đến vợ chồng hoa hậu khuyết tật Tạ Bích Hường và Hiệp sĩ Công nghệ Thông tin Trịnh Công Thanh đều dành sự khâm phục tuyệt đối cho đôi vợ chồng này. Hai con người có chung hoàn cảnh đã tìm đến nhau với sự đồng cảm và khâm phục. Và ai cũng mừng vui khi đám cưới của họ được tổ chức trong niềm hân hoan của hai gia đình, bạn bè. Cô dâu và chú rể đều là những tấm gương sáng về tài năng, nghị lực mà không phải người lành lặn nào cũng có thể làm được. Họ không chỉ mang đến cho mình cuộc sống đầy ý nghĩa mà còn giúp những người có hoàn cảnh như mình có cuộc sống đầy đủ hơn với những công việc phù hợp.

Tôi còn nhớ một chương trình phát sóng của “Câu chuyện tình yêu” trên VTV3 đã khiến khán giả rất xúc động khi nghe câu chuyện của một nữ y tá đã đem lòng yêu thương một bệnh nhân bị liệt và quyết tâm đến với người mình yêu dù bị gia đình kịch liệt phản đối. Bản thân cô cũng hiểu được những khó khăn mà mình phải đối mặt khi về sống cùng một người chồng suốt đời sẽ phải gắn liền với chiếc xe lăn. Tình yêu đã chiến thắng tất cả.

Nhưng không phải người khuyết tật nào cũng được nhận những niềm hạnh phúc tưởng như đơn giản ấy bên cạnh người mà mình yêu thương. Gia đình, bố mẹ và ngay bản thân bạn liệu có thể chấp nhận được không khi bạn đến với một người tàn tật? Có thể nói lời sẻ chia nhưng liệu người ta có dễ dàng chấp nhận cho người thân của mình đến với những người kém may mắn ấy? Nói thì dễ nhưng khi làm mới khó, lời nói và việc làm đôi khi không đi đôi với nhau.

Khi bất chợt nhìn thấy một người đi khập khiễng hay ngồi trên xe lăn hoặc chống chiếc gậy với cặp kính đen trên mắt lần mò từng bước trên phố bạn sẽ có thái độ như thế nào? Bạn nhìn với ánh nhìn cảm thông, chia sẻ hay cũng nhìn theo với ánh mắt đầy tò mò, hiếu kì như bao người khác, như cách mà mọi người vẫn thường làm khi thấy một người “khác thường”: chỉ trỏ, bàn tán, bình luận về những khiếm khuyết của người vừa nhìn thấy?

Nếu bạn một lần hỏi những người tài năng mà tôi đã nhắc đến ở trên rằng: Họ thấy thái độ của những người xung quanh ra sao khi nhìn họ. Có lẽ họ sẽ cho bạn câu trả lời chung rằng: Mọi người nhìn theo và có những lời bàn tán không mấy dễ chịu. Vậy là trước khi họ được biết đến tài năng của mình, trước khi họ nhận được sự thán phục của người đời thì họ đã phải nhận những tổn thương từ thái độ của người xung quanh. Thấy một anh chàng nhỏ nhắn, ngồi trên chiếc xe lăn đi trên phố ai biết đó là hiệp sĩ tin học Nguyễn Công Hùng? Nhìn thấy một đôi trai gái: chàng trai khập khiễng đẩy xe lăn cho một cô gái xinh đẹp ai biết đó là cặp vợ chồng đang được mọi người khâm phục: hoa hậu khuyết tật Tạ Bích Hường và Hiệp sĩ Công nghệ Thông tin Trịnh Công Thanh. Mọi người sẽ chỉ trỏ, bàn tán…Lẽ nào khi ra đường họ đều phải đeo tấm biển có dòng chữ “Tôi là hiệp sĩ tin học…”; “Tôi là vận động viên đã đoạt huy chương vàng…” để mọi người biết và thể hiện luôn sự ngưỡng mộ của mình không còn những chỉ trỏ, bàn tán kia nữa?

Bạn nghĩ rằng điều mà những người khuyết tật cần nhất là gì? Là sự ngưỡng mộ, thán phục mà bạn giành cho họ? Là những món quà mà bạn tặng mỗi dịp lễ tết? Bạn đã bao giờ nghĩ điều họ cần từ bạn chỉ là một thái độ bình thường, một cái nhìn sẻ chia khi thấy họ trên phố? Đó sẽ là một món quà vô giá đối với họ, họ sẽ thấy rằng xã hội đang có cái nhìn thay đổi đối với họ, công nhận họ là một thành viên trong đó và đang dần có những công bằng trong đối xử. Người khuyết tật vẫn luôn cần sự sẻ chia, đồng cảm nhưng không phải là sự sẻ chia theo lối hiếu kì, tò mò… Không chỉ những người khuyết tật tài năng mới đáng để ta khâm phục mà ngay cả những người yếu về sức khỏe mà họ luôn cố gắng để sống tốt, có ích cũng đã là một tấm gương sáng để ta học tập, cảm phục rồi.

Họ cần những đôi tay đưa ra thật sự để họ bám chắc vào chứ không phải là những lời nói suông, những cái nhìn tỏ ra thương cảm, tội nghiệp. Nghị lực sống luôn tiềm tàng trong mỗi người và đối với người khuyết tật thì điều ấy càng quan trọng hơn và sẽ được thổi bùng hơn khi có sự đồng cảm, sẻ chia chân thành của mọi người. Và một điều quan trọng nữa là việc làm thiết thực của bạn để giúp họ có được cuộc sống bình thường và một công việc có ích. Xin đừng chỉ nói “Tôi rất thương bạn” mà hãy hành động để chứng tỏ cho tình thương ấy là chân thành, là thật sự!

Chicago – Thành phố không rào cản

Posted on Updated on


Chicago là một thành phố ở Đông Nam Hoa Kỳ, diện tích hơn 60,000ha, đây là thành phố nước sạch xếp hạng thứ 5 trên thế giới. Hơn 3,000ha của thành phố là công viên cây xanh thu hút trên dưới 86 triệu khách du lịch hằng năm. Một thành phố sở hữu rất nhiều cái LỚN NHẤT trên thế giới.

Chicago được Hoa Kỳ biết đến như một thành phố đam mê thể thao nhất nước. Còn du khách năm châu thì dành nhiều biệt danh khác nhau để kể về Chicago – thành phố đầy gió, thành phố của những toà nhà cao tầng,… Hầu như du khách luôn tìm được sự thoải mái khi đến với thành phố này.

Chicago trở nên thân thiệt và ấn tượng hơn bởi quyết tâm của thành phố .The Mayor’s Office for people with Disabilities (MOPD – Văn phòng thị trưởng cho người khuyết tật) hoạt động để đáp ứng nhu cầu đa dạng của hơn 600,000 cá nhân khuyết tật đang sống và làm việc tại Chicago. Mục tiêu của MOPD là làm Chicago trở thành một thành phố tiếp cận nhất Hoa Kỳ.

Với mục tiêu và quyết tâm đó, Chicago thật sự đã nỗ lực rất nhiều để đưa ra nhiều hoạt động hỗ trợ khác nhau như phương tiện giao thông, chống bạo lực, an toàn lao động, việc làm, công trình tiếp cận… Không chỉ những công dân NKT ở Chicago được bình đẳng, Chicago còn đặc biệt mở rộng cửa đối với NKT du lịch từ bốn phương.

Easy Access Chicago” là một Tour Guide như thế. Ngoài những bản đồ, thông tin liên hệ, Easy Access Chicago còn những mẹo du lịch mà ngay cả những khách du lịch thường xuyên cũng cần đến.

Ngay từ sân bay, NKT đã được tiếp cận mọi phương tiện. Ngoài hệ thống bảng biểu, những dốc và ram di chuyển, cả những người khiếm thị và khiếm thính cũng tìm được điểm tiếp cận để tự mình sử dụng tất cả các dịch vụ của sân bay.



Chicago sở hữu rất nhiều công viên và viện bảo tàng. Mỗi công viên và viện bảo tàng đều có chỉ dẫn rất rõ ràng về vị trí cầu thang máy, lối vào và toilet. Hầu hết, nhà vệ sinh dành cho NKT ở Chicago không phân biệt giới tính nam nữ, nhưng mỗi người sử dụng có một buồng riêng.

Thành phố Chicago dường như không có rào cản.

Trên hè phố, hay trong quán ăn, trong rạp phim hay quán bar… nơi đâu NKT cũng có thể tiếp cận. NKT có thể đi theo gia đình, với các dịch vụ đặc biệt dành cho NKT đi cùng thân nhân. Những dịch vụ khách sạn, quán ăn này cho phép NKT sinh hoạt cùng với người thân của họ.

Nếu như bạn đã quen với hình ảnh NKT được chăm sóc ở Việt Nam, việc đẩy xe giúp NKT trở thành một “việc tốt” từ thiện, thì ở thành phố không rào cản như Chicago, NKT sinh hoạt bình đẳng với mọi người.

Không phải rằng họ không cần sự trợ giúp, mà là họ đã có thể tự lo những điều cơ bản cho cuộc sống và không còn là gánh nặng cần sự thương hại (lúc thương lúc không) của cả xã hội.

Du lịch Chicago dành cho NKT không chỉ có một tài liệu cầm tay, một chiếc bản đồ nhỏ, còn có cả một blog “Du Lịch Chicago dành cho NKT

Một thành phố không rào cản thật bình yên. Một thành phố đam mê thể thao dành cho những nghị lực sống. Một thành phố đẹp trong lòng khách du lịch với tình người tinh tế và nếp sống văn minh.

.:: Bản Đồ Tiếp Cận’s Blog ::.

Nguồn tham khảo

http://www.cityofchicago.org/city/en.html

Bài học về “Con Mắt Của Đám Đông”

Posted on Updated on


Con đã học lớp 3 nhưng anh chưa bao giờ dám vào trường của con. Mọi việc đưa đón con đều là việc của chị, bởi chị biết lái xe và bởi anh bị hỏng mắt… Anh tưởng tượng nếu bạn bè của con biết được anh bị khiếm thị… thì một lúc nào đó chúng sẽ đem cái sự thiếu may mắn của anh ra mà trêu chọc con anh.

Học sinh Trường Lương Định Của tặng quà cho các anh chị khiếm thị ở Trường Nguyễn Đình Chiểu - Ảnh tư liệu
Học sinh Trường Lương Định Của tặng quà cho các anh chị khiếm thị ở Trường Nguyễn Đình Chiểu – Ảnh tư liệu

Và điều anh lo sợ nhất là con anh cảm thấy e ngại vì cha mình bị khiếm thị

Anh rủ con đi mua sách. Con bé mê sách lắm nên nhận lời ngay. Buổi tối, chị phải buôn bán nên hai cha con sẽ đi với nhau và đây cũng là lần đầu hai cha con anh tự đi với nhau. Anh tin con mình biết cách dắt anh đi giữa các quầy sách. Cơm tối xong, trong lúc đánh răng anh tranh thủ bảo con: “Con thay áo quần rồi đi nha…”.

Con bé có vẻ ngần ngừ: “Nhưng ba phải trả lời cho con câu hỏi này… – rồi nó hỏi luôn – Ba đi với con ba có thấy kỳ không?”. Anh bắt đầu lúng túng, những lúc như vậy anh thường đưa ra các câu hỏi ngược lại: “Vậy dắt ba đi, con có thấy kỳ không?”. “Dạ có – nó ấp úng – Mỗi lần dắt ba đi con thấy mọi người nhìn con chằm chằm, con ngại lắm…”.

Nó im lặng sau câu nói. Lúc ấy anh nhớ đến Mai, cô bạn xe lăn đã quá cố của mình. Có lần Mai tâm sự với anh: “Em có thể vượt qua mọi thứ được. Chỉ sợ nhất cái nhìn của mọi người. Mỗi khi thấy có người khuyết tật là hàng trăm đôi mắt chằm chằm nhìn. Lúc ấy em chỉ muốn có phép tàng hình. Vào lớp, họ nhìn em. Đến siêu thị, họ nhìn em. Trong quán ăn, họ nhìn em. Cái nhìn tò mò, soi mói của đám đông chẳng kiêng nể gì ai”. Giờ đến con gái của anh. Nó cũng e dè, sợ hãi cái nhìn của đám đông… Chân anh run lên, bàn chải thiếu điều muốn rớt khỏi tay. May mà lúc ấy anh đang đứng trong buồng tắm nên con bé không thấy sự bối rối này của anh.

Đánh răng xong, anh bình tĩnh nói với con: “Con ơi, người ta nhìn con nhưng người ta nghĩ gì con có biết không? Người ta đang cười con vì ba của con bị khiếm thị hay người ta cảm phục vì con còn nhỏ mà biết chăm sóc cho ba. Người ta nhìn con ngạc nhiên nhưng ấy là thương hay ghét, là kính nể hay khinh thường… Con có biết không?”.

Anh ôm con vào lòng rồi nói tiếp: “Đi chơi với ba nha. Sẽ có nhiều người nhìn con nhưng con đừng ngại. Họ đang thán phục con gái của ba. Họ nói con bé này có hiếu quá chừng. Con tin lời ba không? Khi thấy ai đang nhìn con hãy cười chào họ, họ sẽ cười lại với con ngay. Con thử nói với họ là “Ba em nè”. Ba chắc là họ sẽ khen: “Em ngoan quá…”.

Con bé vùng khỏi tay anh chạy đi thay áo quần. Ở nhà sách, hai cha con có được vài người bạn mới nhờ nụ cười ngây thơ của con bé. Một chị khách hàng còn xoa đầu nói với con bé: “Cháu ngoan quá, bữa nào cháu sang nhà cô chơi với con của cô nhé. Ừ, con cô sẽ thích cháu lắm đấy…”.

Trên đường về anh hỏi con: “Hôm nay con mặc áo đẹp lắm sao nhiều người tới làm quen cha con mình vậy?”. “Dạ không, tại con cười với họ đấy. Đi với ba còn hơn mặc áo đẹp nữa đó…”. Anh lắc nhẹ tay con và nói: “Không phải vì ba, vì lòng hiếu thảo và nụ cười của con đấy”.

TRẦN BÁ THIỆN

Nguồn: Tuoitre

Xe buýt ký và giấc mơ người khuyết tật

Posted on Updated on


Tôi im lặng lên phòng, ngả ra giường thiêm thiếp mong tìm lại giấc mơ còn dang dở…

Thay mặt cho anh chị em khiếm thị của Trung tâm Nguồn Sáng, xin cảm ơn và ghi nhận tấm lòng của nhà tài trợ. Với ngôi nhà được xây bằng những tấm lòng hảo tâm, Trung tâm chúng tôi không còn cảnh thuê nhà nay đây mai đó. Từ nay sẽ an cư lạc nghiệp. Sẽ tạo thêm nhiều việc làm cho những người khiếm thị đang muốn vươn lên làm chủ cuộc sống

Reng… reng…reng…..

Choàng tỉnh ngỡ ngàng. Ôi! mình vừa mơ giấc mơ đẹp quá, sẽ chẳng bao giờ là hiện thực đâu nhưng ước gì… Thôi chết, dậy thôi! Vừa mới đặt lưng mà đã 4 rưỡi rồi. Sáng nay có cuộc họp quan trọng bên Hà Đông bắt đầu từ lúc 8 giờ.

Lần nào mình chả phải mất hơn 2 giờ đồng hồ để sang tới nơi. Mà đường có dài gì cho cam, hơn 20 ki lô mét chứ mấy. Nghĩ đến 2 chặng xe buýt mà muốn ốm quá.

Quờ quạng tìm cái di động bấm nghe giờ: 5 h 7 phút. Ờ, kể cũng chưa tệ lắm, vơ cái cặp đã chuẩn bị tối hôm trước, xỏ dép xuống cầu thang. Ngập ngừng nửa giây, rồi gõ cửa gọi cô bé nhà bên. Này chịu khó dậy đưa anh ra bến xe buýt đi họp kẻo muộn. Im lặng giây lát mới nghe tiếng dép loẹt xoẹt ra rút chốt.

May mà có cô ấy còn lờ mờ thấy đường chứ một mình mình dò gậy, chắc gì ra được đúng bến. Có dấu hiệu nào để mình nhận biết đấy là điểm chờ xe buýt đâu.

Hai anh em líu ríu bước, mong rút ngắn quãng đường hơn 300 mét.

-Anh yên tâm sắp tới rồi!

Đang nghe ngóng để sang đường vào điểm chờ xe, thì nghe tiếng cửa xe xèo xèo rồi tiếng nhấn ga ầm ầm lướt qua. Thế là “toi” một chuyến rồi. Sao số mình đen thế nhỉ! Nãy rõ là bước chân phải cơ mà! Mà số mình đen thật. Không ít lần đã bị “thủng lưới” phút bù giờ kiểu này. Thôi thì lỡ dở là cái nghiệp bám vào mình mất rồi.

– Thôi em cứ về ngủ nốt đi, anh tự lên xe được mà, lát nữa chả đầy khách đi cùng.

– Vâng thế em về đây…

Quả không sai, đã nghe thấy tiếng lục tục xột xoạt túi xách kéo đến quanh mình. Mà đường này có mỗi  một tuyến chạy, dù không có ai mình vẫn lên ngon lành. Đi nhiều thành quen cả tiếng máy của xe buýt, tiếng mở cửa rồi cả mùi đặc trưng của nó nữa. Cứ thấy ngần ấy tín hiệu là xốc tới mục tiêu thôi.

Chừng đã lâu đám đông bắt đầu xôn xao: Xe buýt kiểu gì 15 phút/ chuyến mà hơn 20 phút chưa thấy đâu? Cứ lao xao lời bấc tiếng chì chừng một lát thì xe đến. Đám đông hối hả chen nhau lên xe. Mình cứ thế nương theo dòng. Phía trước nhích từng tí một, phía sau cứ sát vô, lại có chàng định dùng sức vạch khe tìm kẽ mà chen lên trước.

Hai tay ép sát người cho tử tế, mặt mình bị ấp trọn vào mái tóc nữ khá dày phía trước. Tóc mềm ẩm thơm nồng. Chả biết nhà cô này có xinh không nhỉ? Có nhẽ gần phút mới nhồi hết đám đông lên xe. Mình cứ bị dồn đi đẩy lại, chân dẫm lên chân, hai tay vươn quá đầu huơ huơ mãi, mới rờ được chỗ bám.

Xe buýt Hà Nội. Ảnh: Manhdat – Xebushanoi.com

Xe rú ga trườn lên nặng nề. Vài cô gái có lẽ bị xô ép quá, ré lên. Chạy được một quãng đến điểm dừng, xe phanh, họ lại ré lên. Mình nhớ có lần y thế, bác tài Nhã kêu lên: “Chúng mày sao thế, điên à! Ai làm gì mà cứ ré lên!” Mọi người trên xe nhao nhao: “Thôi đừng cho lên nữa chết bẹp hết rồi!”

Bác tài hôm nay mềm mại hơn: “Nếu các bố các mẹ đứng ở dưới kia thì có đòi lên không?”. Chả biết nhét được mấy người, nghe có cô bé véo von: Chị ơi em đi trước nhé!

Sau pha này thì xe rông thẳng qua 3 bến đến khu công nghiệp mới mở tung 2 cửa. Bao nhiêu người xuống lại gần bấy nhiêu người lên.

Tôi kiễng chân ngoi đầu lên hớp chút không khí. Xe ì ạch kẽo kẹt leo dốc cầu Thăng Long một hồi rồi đổ dốc. Đang lật sật êm ái bỗng làm cái rầm. Lại ổ voi. Có tiếng than thở:  “Chửa đầy 3 năm trước ngót trăm tỉ rải lên đây, giờ đã tệ hơn lúc chưa làm. Đến vàng mã cũng không hóa nhanh thế!”…

Xe qua cầu dừng một điểm, rồi điểm tiếp là Nam Thăng Long. Vì đi nhiều nên mình thuộc lòng. Mình len dần ra cửa. Mọi người cũng biết nên kẻ tránh, người đẩy, mình cũng đã đặt chân xuống đất.

Hít một hơi dài khoan khoái. Lôi từ trong cặp chiếc gậy gấp ruỗi ra dò đường. Quả này mới là xương đây! Từ đây ra xe 27 dễ đến 200 mét. Lần theo hướng đã quen quen vừa đi vừa dỏng tai nghe ngóng. Chắc khoảng chỗ này đây. Dừng chân quay tứ phía dò sóng. Kia rồi chếch phải phía sau có mấy cô cậu đang trò chuyện. “Các em làm ơn chỉ giúp anh xe 27!”. Một khoảng lặng nghe ánh mắt đổ dồn….

Có cô bé lên tiếng rụt rè: “Anh chờ lát, xe về em chỉ cho”. “A kia rồi!”. Mọi người chạy rào rào. “Anh ơi có xe rồi đấy!” Mình bước liều theo đám đông nhưng không kịp. May cô bé vẫn để ý nên thấy tiếng cô: “Để em đưa anh ra xe”.

Cô bé chạm khẽ vào người mình mà lúng túng không biết dắt thế nào. Mình cứ bước, nương theo cái chạm tay mong manh của cô ấy, không dám nắm vào sợ cô ấy ngại vì rất nhiều người chưa hề biết cách dắt người khiếm thị. May quá có cậu sinh viên khoác vai mình đưa đi.

Tới nơi xe đã lèn kín. Vất vả lắm mình và cậu sinh viên mới chen lên được. Nghĩ thương cô bé kia không biết thế nào? Không vì mình biết đâu, cô bé đã tranh được một chỗ ngồi? Xe chật như nêm có khi chẳng ai phát hiện ra mình mà nhường ghế. Chả quan trọng, mình còn khỏe chán, có chỗ bám là OK rồi.

Có nhiều lần được đàn bà con gái nhường ghế mà thẹn chín mặt, ngồi yên vị mà cứ thấy bứt dứt. Xe cứ rướn lên một quãng lại khự lại, rồi nhích từng tí một.

Lắng tai mãi mới thấy loa phía sau có thông báo các điểm dừng. Bức bối, ngột ngạt, ngọ ngoạy chừng gần giờ đồng hồ mới đến Ngã Tư Sở. Lúc này sinh viên xuống đã nhiều xe dãn ra dễ thở hơn.

Anh phụ xe lúc này mới kiếm cho mình được một chỗ ngồi gần cửa sau. Xa được cái loa phát nhạc một chút thì lại bị tra tấn bởi các “chuyên gia nấu cháo điện thoại”. Thôi thì đủ kiểu ỷ ôi nỉ non, suồng sã…Có cậu nói toàn những chuyện tào lao với bạn gái. Có lúc bí lời thì nói quàng nói bừa nghe cứ sượng hết cả người…

Mình từng gặp không ít lái xe ức chế vụ này, đã phải buông lời khó nghe. Cá biệt có lái xe quát mắng khách hàng thậm tệ vì mất trật tự, nhưng liền đó chính anh ta lại nói chuyện thả ga.

Gần đến điểm mình xuống rồi mà cái cô ca sĩ gì cứ gào lên thống thiết. Cố lắng tai mà không biết loa phía sau đọc điểm nào. Nghĩ đến nhờ phụ xe lại hãi. Chứng kiến anh ta cau có gắt gỏng với khách hàng lên xuống mà ngài ngại. Kinh nghiệm nhiều chuyến, mình nhờ mà anh phụ vẫn cứ quên, nhắc nhiều thì nhận sự im lặng khó hiểu hoặc một lời khó nghe.

Thôi cứ chủ động cho lành. Cũng có nhiều lần gặp những phụ xe chu đáo hỏi han tận nơi, những hành khách tốt bụng quan tâm tận tình. Miên man suy nghĩ chợt giật mình. Giọng cô phát thanh viên thánh thót: “Điểm dừng tiếp theo…”

Quá mất một điểm rồi! Vội đứng dạy men ra cửa. Xuống xe, hít một hơi sâu, mưa chấm từng giọt li ti lên mặt lên tay kể cũng mát. Mình dò lên hè. Mưa gió này bói đâu ra xe ôm? Lấy di động gọi mấy xe quen người ốm kẻ nghỉ…

Mệt mỏi bất lực, đứng thần người ra một lúc. À đây rồi, gọi cho hãng taxi. Mô tả cho cô tổng đài, nơi mình đang đứng. Vâng vâng dạ dạ mà 15 phút gọi nhắc mấy lần chả thấy đâu. Phải rồi, cánh taxi có lướt đến mà không thấy người vẫy thì lướt luôn họ đâu biết mình khiếm thị.

Đợi mãi trời cũng mủi lòng phái một anh xe ôm khoác áo mưa tới hỏi. “Về chỗ Dương hả em?” Đúng là chết đuối vớ được cọc. Chỗ trung tâm mình họp có cô gái khiếm thị dạy trẻ khiếm thị tên Dương. Hơn 8 rưỡi rồi, muộn quá, xuống xe trả tiền luôn.

Một ngày họp hành mệt mỏi rồi cũng qua, 4 h 30 lại dắt díu nhau ra bắt xe buýt. Quay ngang quay ngửa tìm người giúp đỡ.

– Xe 27 kia rồi để chị đưa em lên. Từ từ hẵng, nó còn ở phía sau trước mặt em là xe 37. Thôi chết nó mở cửa đón khách phía dưới rồi vọt luôn, em làm sao chạy ra được! Thôi chờ xe sau em ạ!.

– Thế chị đi xe bao nhiêu?

– Chị đi 02. Lỡ 2 chuyến rồi em ạ! Đợi đưa em lên xe rồi chị mới đi không sao đâu!

Trời. Cầu cho chị đừng vì em mà lại lỡ chuyến!

Rồi cũng lên được xe. Lại chen, lại lấn, lại đứng, lại ngồi. Qua điểm trung chuyển Cầu Giấy, có cô bé thút thít rồi nức nở: “Chị ơi…! Em bị móc cả điện thoại lẫn ví rồi biết sống bằng gì… hức hức… Tiền mẹ em vừa gửi từ dưới quê….”
Vài người lao xao xuýt xoa rồi im lặng như chuyện đã quen lắm rồi.

Sàn xe như chao nghiêng…Hơn 7 giờ tối mới về tới chỗ làm. Cô bé khi sáng đon đả: “Anh về ăn cơm”.

Tôi im lặng lên phòng, ngả ra giường thiêm thiếp mong tìm lại giấc mơ còn dang dở…

Thực lòng tôi mong ngành xe buýt sớm có những xe thiết kế trợ giúp người khuyết tật vận động. Tôi được biết TPHCM cũng đã có một số xe có thang nâng và khoang cho xe lăn nhưng hình như vận hành chưa hiệu quả.Muốn chuyên nghiệp hóa giao thông công cộng thì phải tính tới việc phục vụ tốt mọi đối tượng khách hàng, trong đó có người khuyết tật. Nhà nước đã chi không ít tiền cấp thẻ miễn phí cho người khuyết tật vậy mà họ vẫn không được tham gia giao thông một cách bình đẳng thì quả là thiếu công bằng và rất lãng phí.Ví dụ như mỗi thẻ miễn phí của người khuyết tật tại Hà Nội sẽ có thời hạn là 5 năm và thành phố phải trả cho ngành xe buýt khoảng 5 triệu đồng. Luật pháp cũng đã quy định rất cụ thể đối với các công trình xây dựng, các phương tiện giao thông phải đảm bảo khả năng tiếp cận cho người khuyết tật.

Tác giả: NGUYỄN HÙNG