Thư viện tiếp cận

Bộ môn quần vợt bịt mắt

Posted on Updated on


Quần vợt bịt mắt

Học cách chơi quần vợt bình thường đã khó, lại chơi trong tư thế không nhìn thấy gì lại càng khó khăn hơn gấp bội.
Cách thức chơi quần vợt với hai mắt bị che lại xuất hiện ở Nhật Bản năm 1984. Miyoshi Takei – một người khiếm thị, là cha đẻ của môn thể thao đặc biệt này. Không nhìn thấy gì nhưng Takei rất thích chơi tennis. Lúc đầu mọi việc rất khó khăn vì Takei khó có thể phán đoán hướng đi của bóng, chỉ khi nó bay đến gần mới phản xạ được.

Người chơi tennis mù đều phải bịt kín hai mắt để đảm bảo sự công bằng
Người chơi tennis mù đều phải bịt kín hai mắt để đảm bảo sự công bằng

Sau nhiều lần thử nghiệm, cuối cùng Takei sáng tạo ra quả bóng tennis nhẹ, xốp và to hơn một chút. Quả bóng phát ra tiếng kêu do được nhét vài một số hạt kim loại bên trong, vậy nên người khiếm thị có thể phán đoán hướng đi của bóng qua khả năng thính giác.

Vợt dành cho người chơi môn thể thao này ngắn hơn vợt thông thường, lưới thấp hơn và sân cũng được thu gọn lại phù hợp hơn với những người khuyết tật. Đường biên được kẻ vạch nổi giúp người chơi cảm nhận rõ ranh giới trong và ngoài sân. Tùy mức độ khiếm thị, người chơi được quyền cho bóng nảy hai hoặc ba lần trước khi quyết định đánh bóng. Tất cả đều đeo bịt mắt để đảm bảo sự công bằng như nhau.
Chỉ sau một thời gian ngắn xuất hiện, cách thức chơi quần vợt mới này đã nhận được sự ủng hộ nhiệt tình của người dân và hội người khuyết tật Nhật Bản. Phát minh mới của Miyoshi Takei gặt hái thành công thực sự khi giải tennis dành cho người khiếm thị Nhật Bản tổ chức lần đầu tiên năm 1990.
Ngày nay, có hàng trăm VĐV khuyết tật tham dự giải đấu hằng năm, đến từ nhiều nơi trên thế giới. Môn thể thao này ngày càng phát triển ở nhiều quốc gia và vùng lãnh thổ ở châu Á như Trung Quốc, Hàn Quốc, Đài Loan… và cả Anh hay Mỹ. Nhiều người bình thường cũng thử sức chơi quần vợt trong tình trạng bị che mắt để học khả năng tập trung và phán đoán.
Tham khảo từ http://www.hnkt.vnu.edu.vn

Những điều cần biết khi giao tiếp với người khuyết tật

Posted on


Người khuyết tật (NKT) thật ra không có yêu cầu gì đặc biệt trong giao tiếp. Nhưng có những “biến tấu” của không ít người trong lúc giao tiếp với NKT có thể vô tình gây phản tác dụng.

Bản Đồ Tiếp Cận có vài chia sẻ hy vọng sẽ giúp bạn biết tại sao và chọn cách xử sự đúng mực hơn:

1. Tập nói: Cho phép mình giúp bạn nhé!
Nếu muốn giúp một NKT dù quen hay lạ, bạn nên bắt đầu bằng câu nói ấy. Có thể người ấy nói không vì khách sáo, nhưng bạn vẫn phải tôn trọng ý kiến. Nếu người đó thích tự làm thì việc bạn cố giúp cũng có nghĩa là cố làm nghịch ý của họ. Thế thì mong muốn giúp đỡ của bạn chỉ đơn giản là làm thỏa mãn sở thích của bạn.

Giao tiếp với người khuyết tật
Giao tiếp với người khuyết tật

2. Đặt câu hỏi: Mình phải làm gì/làm thế nào đây?
Bạn nên nghe người khuyết tật giới thiệu cách hỗ trợ, xin đừng tự ý làm theo cách bạn nghĩ. Muốn đưa một người khiếm thị băng qua đường, hãy để người đó nắm tay bạn thay vì bạn nắm gậy của người đó hoặc kéo tay người đó đi. Nếu muốn nâng một người đi nạn bước lên xe buýt cũng phải theo sự hướng dẫn của người ấy. Nếu không bạn có thể gây ra một tai nạn nhỏ đấy. Có nhiều trường hợp người hỗ trợ vì quá nhiệt tình hỗ trợ mà không hiểu các nguyên tắc sử dụng nạn, xe lăn, gậy dò đường đã vô tình làm người khuyết tật bị ngã, bị va đầu vào thành xe…

3. Gọi tên hoặc chạm nhẹ vào người khiếm thị khi cần nói điều gì
Bạn nên gọi tên người khiếm thị hoặc nắm nhẹ tay, vỗ vai thân ái… khi cần nói với người ấy. Vì nếu không có động tác này có thể người đó sẽ không hiểu bạn đang nói với ai. Nếu tiếp xúc với người khiếm thính cần tránh việc vỗ vai họ từ phía sau. Bạn cần tiến đến trước mặt người đó rồi mới chào.

Hãy chạm nhẹ vào người khiếm thị khi muốn bắt chuyện với họ
Hãy chạm nhẹ vào người khiếm thị khi muốn bắt chuyện với người đó(ảnh minh hoạ)

4. Tự giới thiệu chính mình khi giao tiếp với người khiếm thị
Khi gặp một người quen khiếm thị, nhiều người thích chào người quen này bằng câu đùa: “Anh có nhớ ai không?”. Một số người khiếm thị than phiền rằng bạn bè thân thích đôi khi lại không chào mà chỉ vỗ vai rồi bỏ đi mặc cho người ấy muốn đoán ai thì đoán! Điều ấy có khi làm người khiếm thị có cảm giác đang bị trêu chọc bị xem là trò đùa cho mọi người.

Tốt nhất bạn nên chào hỏi người quen khiếm thị của mình bằng lời chào trân trọng, thân mật và tự giới thiệu chính mình. Đừng buộc người ấy tham gia trò chơi đố vui không thưởng của bạn.

5. Thong thả bước đi bên người bị tật chân
Một số người đi nạng, đi xe lăn rất ngại đi chung với bạn bè chân khỏe vì người đó thường bị thúc hối: đi nhanh lên kẻo trễ giờ. Người tật chân rất muốn có những bước chân vững chắc như mọi người nhưng họ không thể làm được. Một số chàng trai tật chân còn bị bạn bè nghịch bằng cách đánh phá rồi chạy ra xa để các anh này đuổi theo. Dường như trò đùa tàn nhẫn này chỉ kết thúc khi kẻ bị trêu chọc phát khóc.

giao-tiep-voi-nkt-3

6. Giới thiệu các món ăn trên bàn
Khi ngồi chung bàn với người khiếm thị, bạn cần giới thiệu tên từng món và lần lượt gắp các món ấy cho vào chén người hỏng mắt. Biết đâu trong số ấy có những món mà người đó chỉ nghe tên mà chưa từng nếm. Sau khi nếm qua các món hiện có, bạn hãy hỏi xem người ấy thích món nào và gắp giúp người ấy.

7. Lịch thiệp với người tật trí não
Nhiều người tật chậm phát triển trí não đã lớn tuổi nhưng khả năng tư duy chỉ như một em bé lên 5, lên 6. Tuy vậy nếu bạn tôn trọng nhân cách của người đó thì hãy ứng xử với người ấy theo đúng với các qui tắc xã hội.
Người chậm phát triển trí não vẫn có tự ái và cảm thấy đau khổ nếu bị xúc phạm, bị coi khinh do có thần kinh nhạy cảm chỉ là người ấy không biết cách diễn đạt nỗi khổ tâm này. Vì vậy sự tôn trọng nhân cách của bạn sẽ giúp ổn định tinh thần và tạo thuận lợi cho người ấy phát triển tư duy.

Hướng dẫn sử dụng nạng hỗ trợ cho việc đi lại của bệnh nhân

Posted on


1. Tại sao phải sử dụng nạng?

Nạng là một dụng cụ giúp hổ trợ cho người sử dụng trong quá trình di chuyển

Người có chân yếu hoặc tổn thương chân trong quá trình chờ hồi phục, người hạn chế vận động mức độ 2 cũng cần có nạng để hổ trợ.

2. Chọn nạng như thế nào để phù hợp?

Điều quan trọng là để có được nạng thoải mái sử dụng và đang trong tình trạng an toàn. Đảm bảo bạn không có tổn thương trên tay để sử dụng nạng. Điều chỉnh chiều cao của nạng để khuỷu tay của bạn ở một tư thế uốn cong nhẹ hoặc tay cầm của nạng ngang với cổ tay của bạn và đầu trên của nạng phải sát nách trong tư thế đứng thẳng lưng.

Điều chỉnh nạng cho phù hợp

3. Sử dụng nạng như thế nào?

Tùy theo tổn thương ở chân của bạn mà bác sĩ của bạn có thể chỉ định cho bạn đi nạng 3 điểm hay 4 điểm.

Đi nạng 3 điểm: là đi hai nạng và một chân, tức là chân bị tổn thương hoàn toàn không chạm đất (non weight bearing). Trong tư thế đứng thẳng, chân bị thương không chạm đất, toàn thân chịu lực qua hai nạng và chân khỏe.khi di chuyển hai nạng đưa lên trước một khoảng cách vừa với một bước đi, và tiếp theo là chân lành bước lên trước hai nạng cũng vừa một bước đi. Xem hướng dẫn được minh họa bên dưới.

Không chịu lực(chân trái bị thương)

Đi nạng 4 điểm: là đi hai nạng với hai chân, tức là chân yếu chạm đất nhưng chỉ chịu lực một phần. Trong tư thế đứng thẳng, hai chân chạm đất, toàn thân chịu lực qua hai nạng, chân khỏe và một phần trên chân bệnh. Khi di chuyển, hai nạng và chân bệnh lên trước vừa với một bước đi, sau đó chân khỏe bước lên ngang mức với chân yếu và toàn thân chịu trên hai nạng và một phần ở chân yếu.

Đi bộ 4 điểm(chân trái bị thương)

Khi đi bộ 4 điểm quen dần với mô hình trên bạn có thể chuyển qua tập đi bộ 4 điểm gần với dáng đi bình thường cũng giống như trên nhưng thay vì chân khỏe bước lên ngang với mức chân yếu thì ở đây bạn bước qua chân yếu lên phía trước cũng vừa với một bước đi bình thường. Xem hướng dẫn theo hình minh họa dưới đây:

Kiểu đi bộ bước qua(chân trái bị thương)

4. Làm thế nào để sử dụng khi đi lên xuống cầu thang?

Nên cẩn thận khi đi lên xuống cầu thang với nạng để đảm bảo an toàn. Điều quan trọng là:

Các bước cần được thực hiện tại một thời điểm.

Khi đi lên cầu thang: Các chân khỏe đi đầu tiên, tiếp theo là chân yếu và sau đó cuối cùng nạng, tất cả các bậc thang đều di chuyển giống như vậy. *(nhớ vui: “tốt lên thiên đàng” tốt ở đây là chân khỏe đi lên trước)

Đi lên cầu thang(chân trái bị thương)

Khi đi xuống cầu thang: Các nạng đi đầu tiên, tiếp theo là chân yếu và cuối cùng chân khỏe, tất cả các bậc thang đều di chuyển giống như vậy. *(nhớ vui: “xấu xuống địa ngục” xấu ở đây là chân yếu đi xuống trước) .

Đi xuống cầu thang(chân trái bị thương)

Việc sử dụng nạng rất cần thiết cho người khuyến tật có thể vận động và sinh hoạt bình thường cho nên việc lựa chọn nạng phù hợp và biết cách sử nạng hợp lý là rất cần thiết.

Theo BS. LÂM ĐẠO GIANG (KHOA CTCH)

Các thành phố tiếp cận trên thế giới (Phần 2)

Posted on Updated on


Như bài viết Các thành phố tiếp cận trên thế giới (Phần 1) đã chia sẻ, phần 2 chúng ta sẽ tiếp tục tìm hiểu về các thành phố tiếp cận trên thế giới.
1/ Thành phố Richmond (Cananda):
Canada là quốc gia có dân số già, vì vậy, người cao tuổi rất nhiều. Họ có thể tự chăm lo cho bản thân và tham gia sinh hoạt trong xã hội một cách thoải mái.
Canada có hệ thống “sao”phân loại về mức độ tiếp cận của mỗi thành phố. Richmond là thành phố duy nhất được tròn 5 sao và hoàn toàn tiếp cận cho người cao tuổi.

Thành phố Richmond (Cananda)
Thành phố Richmond (Cananda)

Thành phố Richmond (Cananda)
a.Nhà thờ Tin Lành ở Madoc – Canada
Được sự tài trợ của liên bang, nhà thờ trang bị 1 thang nâng ở lối vào đặc biệt dành cho giáo dân, phần lớn là người cao tuổi, người khuyết tật trong khu vực. Bên trong nhà thờ bố trí những hàng ghế được cắt ngắn để có chỗ cho xe lăn tham dự thánh lễ.

Nhà thờ Tin Lành ở Madoc - Canada
Nhà thờ Tin Lành ở Madoc – Canada

b.Sân chơi tiếp cận
Khánh thành sân chơi tiếp cận lớn nhất Vancouver ở công viên bãi biển Kitsilano ngày 11/12/2010 nhờ sự tài trợ của Ronald McDonald, Quỹ Rick Hansen và dự án Legacies Now. 2 sân chơi tiếp cận khác được xây dựng ở Richmond và Whistler. Sân chơi này an toàn và tiếp cận cho tất cả trẻ em. Trẻ sử dụng xe lăn, khiếm thị, khiếm thính và khuyết tật thần kinh đều có thể vui chơi với bạn bè trong một không gian hoà nhập đầy màu sắc, âm thanh và nhiều trò chơi.

Sân chơi tiếp cận

Sân chơi tiếp cận

Sân chơi tiếp cận

Sân chơi tiếp cận
Sân chơi tiếp cận

 

 

2/ Thành phố Curtibal (Brazil)
a. Xe buýt tiếp cận
Lo ngại nguy cơ phát triển mất kiểm soát, chính quyền thành phố đã tiến hành quy hoạch tổng thể với nguyên tắc: “Quy hoạch giao thông là di chuyển con người chứ không phải xe hơi, do đó người đi bộ và giao thông công cộng được ưu tiên tại những khu vực thường xuyên tắc nghẽn.” Và năm 1974 hệ thống giao thông công cộng tích hợp (INT) được ra đời cùng với 20 trạm trung chuyển là những trạm chờ hình ống.
Trong suốt gần 40 năm qua, hệ thống giao thông công cộng này đã giải quyết thành công bài toán giao thông, bất chấp tốc độ tăng dân số lên đến 4%/năm.
– Mỗi năm có thêm 2,3% dân số sử dụng giao thông công cộng, tổng cộng hơn 85% dân số sử dụng các dịch vụ này tính đến nay.
– Giảm 27 triệu xe hơi di chuyển trên đường mỗi năm
– Tiết kiệm gần 27 triệu lít xăng mỗi năm.
– Phương tiện giao thông công cộng chiếm 45%, tương đương với 20,000 người sử dụng cùng một thời điểm.
– Có thêm diện tích để mở rộng các công trình dân dụng khác như công viên, trường học và nhà ở.

Xe buýt tiếp cận

Xe buýt tiếp cận
Xe buýt tiếp cận

b. Bản đồ nổi đặt kết hợp hộp điều khiển giao thông
Người khiếm thị nhận ra được các giao lộ nhờ vào gạch nổi báo hiệu trên vỉa hè. Ở cột đèn đỏ, các hộp âm thanh được bố trí vừa tầm, có hướng dẫn bằng chữ Brailles. Người khiếm thị có các tuỳ chọn nghe âm báo tín hiệu an toàn để qua đường, xin đường và tìm sự trợ giúp của tổng đài.

Bản đồ nổi đặt kết hợp hộp điều khiển giao thông
Bản đồ nổi đặt kết hợp hộp điều khiển giao thông

c. Taxi tiếp cận – Dịch vụ đưa rước tận nhà
Có mặt ở hầu hết các quốc gia phát triển, với hệ thống thang nâng, có không gian và đai an toàn cho xe lăn. Giá cước có sự tài trợ của chính phủ hoặc quỹ xã hội, nhằm hỗ trợ thêm khi các phương tiện di chuyển công cộng đang bị quá tải trước nhu cầu tiếp cận.

Taxi tiếp cận - Dịch vụ đưa rước tận nhà
Taxi tiếp cận – Dịch vụ đưa rước tận nhà

Thang máy như thế nào là tiếp cận?

Posted on Updated on


Ngày nay, thang máy đã trở thành một phần không thể thiếu trong các công trình, tòa nhà cao ốc. Thang máy hỗ trợ con người rất nhiều trong việc lên xuống các tầng một cách nhanh chóng, dễ dàng. Tuy nhiên thực tế thì không phải tất cả mọi người đều cảm nhận được lợi ích của thang máy, đặc biệt là đối với người già và người khuyết tật.

Vấn đề mà chúng ta thường thấy ở hầu hết thang máy hiện nay là:

–          Không gian thang máy khá nhỏ.

–          Cửa ra vào hẹp

–          Vị trí bảng điều khiển cao

–          Thời gian đóng mở cửa không đủ lâu

Để đảm bảo rằng người khuyết tật có thể sử dụng thuận tiện thì một số yếu tố nên cân nhắc trong thiết kế một cái thang máy:

  • Thiết kế chung

–          Thang máy nên phục vụ tất cả các tầng thường được sử dụng.

–          Thang máy nên được thiết kế có chiều rộng hơn là chiều dài

Thang máy như thế nào là tiếp cận?
Thiết kế chung của thang máy
  • Khoang thang máy

–          Không gian thang máy tốt thiểu cho phép một người ngồi xe lăn một mình là 1,00 m x 1,30 m. (hình 1)

–          Khoảng cách cửa mở không được nhỏ hơn 0,80 m.

–          Bên trong thang máy nên có tay vịn ở hai bên trái, phải và phía sau thang máy với chiều cao là từ 0,8 đến 0,85 m tính từ sàn nhà. 

Thang máy như thế nào là tiếp cận?
Khoang thang máy đạt tiêu chuẩn

Sự sai lệch tối đa có thể cho phép là 20 mm.

  • Bảng điều khiển

–          Bảng điều khiển có thể được đặt tại một trong những địa điểm thay thế thể hiện trong hình 3.

–          Để dễ dàng tiếp cận , bảng điều khiển nên được gắn từ 0,90 m đến 1,20 m từ sàn nhà (hình 2).

–          Nút điều khiển phải ở trong một vị trí dễ tiếp cận và được chiếu sáng. Đường kính của các nút không nên nhỏ hơn 20 mm.

–          Các chữ số trên các nút nên chạm nổi để dễ dàng nhận biết bằng tay.

Thang máy như thế nào là tiếp cận?
Bảng điều khiển được đặt vào vị trí phù hợp
  • Nút Gọi khẩn cấp

–          Để dễ dàng tiếp cận , các nút gọi nên được gắn từ 0,90 m đến 1,20 m tính từ sàn nhà (hình 4).

  • Nút chọn tầng

–          Chữ số nên được thiết kế để có thể nhận biết bằng xúc giác và đặt trên cả hai mặt của bảng lề cửa ở một độ cao xấp xỉ 1,50 m để giúp một hành khách khiếm thị nhận biết được bằng cách chạm.

Thang máy như thế nào là tiếp cận?
Nút chọn tầng vừa tầm
  • Cơ chế tự động mở cửa lại

–           Khoảng thời gian mở cửa không nên ít hơn năm giây.

–          Cơ chế tự động mở cửa lại cần phải có.

  • Tín hiệu nghe nhìn

–          Thang máy nên có tín hiệu báo ở mỗi tầng bằng chuông và đèn để cảnh báo khiếm thị và hành khách khiếm thính cùng một lúc.

Tham khảo từ “Quyền con người và phát triển” của Liên Hiệp Quốc