Olympic London 2012 và bàn về sự hoà nhập

Posted on Updated on


Đây không phải là một tin “nóng” để bàn khi Bế Mạc Olympic London 2012 đã khép lại non 1 tuần rồi, nhưng lại “hợp thời” để viết trong những ngày trông chờ Paralympic London (29/8-9/9) sắp tới đây.

Những gì diễn ra ở London trong những ngày vừa qua cho thấy Olympic không chỉ là một cuộc chơi, mà trên cả tinh thần thể thao, và chưa dừng lại ở bài ca nghị lực của cá nhân mà là một nhắc nhở: “Chúng ta có cùng một thế giới! Thế giới cần tất cả chúng ta.”

Cả thành phố London đã sẵn sàng để dành cho mùa Olympic với du khách bốn phương đổ về. Họ đặt một lời hứa về một điểm đến hoàn toàn tiếp cận và hoà nhập.

Đón chào đến với thành phố là một hệ thống 60% điểm dừng xe buýt đúng chuẩn tiếp cận, 8,500 chiếc xe buýt trong London được trang bị gầm thấp, sàn nâng và nội thất tiếp cận (trong khi Tp.HCM rộng hơn 2000km2 chỉ có chưa đến 5 chiếc xe buýt tiếp cận tính đến thời điểm này). Lượng giao thông tăng vọt trong mùa Olympic thật sự là quá tải với một thành phố cổ kính như London, nhưng có thể thấy chính phủ đã cố gắng thực hiện những gì vì sự tiện nghi của tất cả mọi người. Không chỉ có sự nỗ lực của chính phủ, mà từ các tổ chức phi chính phủ & tổ chức tình nguyện viên “vì sự tiếp cận không vật cản” cũng không ngừng ghi nhận – giải quyết – hỗ trợ và đưa ra những giải pháp để giải quyết ngay tức thời những vấn đề phát sinh. Họ đều hy vọng rằng mùa Paralympic tới đây, vấn đề tiếp cận sẽ được cải thiện nhiều hơn.

Họ không phải làm vậy để tăng thêm doanh thu mùa du lịch, mà xây dựng những trải nghiệm tốt đẹp cho du khách năm châu và thể hiện một tinh thần văn minh xã hội.

Đêm khai mạc Thế Vận Hội London cho thế giới “thấy” những con người Anh Quốc. Đó là những đứa trẻ cất tiếng hát quốc ca từ mọi miền đất nước, được xướng lên bởi Humphrey Keeper – cả thế giới nghe giọng của em, và chỉ có em biết em thiếu mất 1 bàn tay trái cũng như chỉ chuyên hát trong nhóm bè của dàn nhạc ở trường. Vượt qua casting công bằng như mọi người, em vinh dự cất cao tiếng hát mở đầu đêm khai mạc.

Và một giai điệu đặc biệt cất lên từ ngay giữa sân vận động, trước nữ hoàng Elizabeth – tiếng hát của KAO, các em khiếm thính truyền tải tất cả niềm tự hào của người Anh ra thế giới theo cách như thế.

Sân vận động chuyển sang một cung bậc cảm xúc khác, đầy đam mê và mãnh liệt với tiếng trống của  Evelyn Glennie – nghệ sỹ trống hoàn toàn không thể nghe, cô chỉ cảm nhận tiếng trống dựa vào sự rung động – và tiếng trống của cô giữ nhịp chủ đạo cho cả vũ đoàn, chính xác là cho một ban nhạc, hơn trăm ngàn vũ công và hơn 3 tỷ người trên thế giới nhịp bước theo. Evelyn Glennie góp vào buổi lễ khai mạc một chất âm thanh, góp vào cho nước Anh một hình ảnh đẹp và nước Anh cho thế giới biết (bằng một cách rất khiêm tốn) rằng họ có rất nhiều “con người” trong xã hội của họ.

Đó chưa phải là tất cả, những trẻ em của KAO và Evelyn Glennie là một trong những hạt giống xuất chúng, và xã hội còn có cả những kiệt tác vô danh. Họ chẳng là ai trong hàng ngàn người đang nhảy múa trên sân khấu. Họ không ăn mặc loè loẹt, họ bình dị như trong cuộc sống hằng ngày. Họ ngồi trên xe lăn, họ đi nạng, họ đeo kính đen và đâu đó sẽ có những người không nghe được âm thanh, nhưng họ hoà cùng điệu swing sôi động của giới trẻ, chứng kiến nụ hôn thế kỷ không phân biệt màu da của Jasmine  Breinburg và Henrique Costa.

Bên lề chương trình, cộng đồng mạng còn biết đến những người đặc biệt đã vượt qua vòng sơ tuyển để trình diễn trong đêm khai mạc. Như nhạc công nhạc đồng quê không một xu dính túi Frank Turner. Như em Matthew Panter (9 tuổi, cùng diễn với 8 bệnh nhân nhi đồng khác của bệnh viện Great Ormond Street) trong một cảnh cảm động JK Rowling đọc một trích đoạn của Peter Pan. Matthew được ghép tim-phổi và uống hơn 20 loại thuốc mỗi ngày để sống còn. Buổi diễn tập đã loại Matthew nhưng em đã nỗ lực rất nhiều để được ngồi cạnh JK Rowling, và em là một fan của Harry Porter.

Sân vận động không xướng tên từng người và kể rõ từng cảnh đời của những người da màu, người công nhân, người nghèo, người khuyết tật cũng không chỉ ra rõ đâu là người khiếm thính, người khiếm thị. Chỉ đơn giản là họ xuất hiện ở đó, cùng với các nguyên thủ quốc gia, Mr. Bean và hàng trăm ngàn vũ công khác. Sự hoà nhập là khi mỗi người chuyển động theo màu sắc, âm thanh của riêng mình, góp nên một bức tranh chung, toàn vẹn.

Không cần phải đọc nhiều về bài viết này để nhận ra những cá nhân trong một tập thể tạo nên văn hoá Anh Quốc trong buổi lễ khai mạc Olympic 2012 này. Chỉ cần ngồi xem, cũng sẽ thấy cảm động và chạm vào từng ngóc ngách trong tim. Và sẽ nhận ra rằng – sao nước Anh có nhiều “con người” đến thế? Những “con người” đó ở đâu trong xã hội của mình, ở đâu trong thành phố của mình.

Và hãy tự cho phép mình ước mơ được sống trong một thế giới như vậy, nơi mà tất cả mọi người đều được hoà nhập, để xung quanh mình cũng có thật nhiều “con người” đang làm cho cuộc sống của mình trở nên tươi đẹp hơn.

.:: Thuý Vy ::.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s