Hành trình tiếp cận ở Nhật Bản

Posted on Updated on


Ở Nhật, khi nói đến người khuyết tật, người ta sẽ nghĩ ngay đến Hội đồng người khuyết tật Nhật Bản (gọi tắt là DPI-Japan) vì những thành tựu mà tổ chức này đã đạt được trong cuộc đấu tranh giành quyền lợi cho người khuyết tật.

Từ ngày mà DPI-Japan tiến hành cuộc diễu hành hàng năm về giao thông tiếp cận ở Tokyo vào năm 1999 tới nay, cuộc tuần hành này đã lan rộng hơn 30 thành phố khắp nước Nhật. Mỗi cuộc tuần hành đều có những hoạt động riêng, được tổ chức vào một ngày nhất định của mùa thu, bao gồm việc tổ chức biểu tình, gặp gỡ những viên chức giao thông địa phương, hội thảo, trao tặng giải thưởng cho các công ty giao thông, và phát tờ rơi ở những con đường chính.

Trong suốt những năm này, DPI Nhật đã đạt được những bước tiến lớn trong việc tăng khả năng tiếp cận. Cụ thể:

1. Mở rộng những phương tiện giao thông không rào chắn, với sự chung tay của Bộ Giao thông Vận tải

Bộ tiến hành sửa chữa những luật lệ để khuyến khích những phương tiện trở nên dễ dàng tiếp cận đối với người khuyết tật. Đây là một phần của chiến dịch “không rào cản”. Mục tiêu là làm cho những trạm chờ dễ dàng tiếp cận đối với người khuyết tật hoặc người lớn tuổi và được hoàn thành vào năm 2010.

Cùng thời điểm, công bố dự án cài đặt những thang cuốn và thang máy ở 1900 trạm xe lửa trên cả nước. Ở Nhà ga JR Hachioji ở vùng ngoại ô của Tokyo, mỗi sân ga đều có một thang máy có thể sử dụng bởi người sử dụng xe lăn hoặc người lớn tuổi, những người mẹ với xe nôi, phụ nữ có thai và những người với hành lý cồng kềnh.

Vào thời điểm dự án được triển khai, chỉ có 990 nhà ga có trang bị thang cuốn và 480 có thang máy. Dự án bao gồm những nhà ga có hơn 5000 người sử dụng một ngày và cầu thang cao từ 5 mét trở lên. Dự án cũng nhằm cung cấp những phương tiện như máy bán vé tự động có thể sử dụng bởi những người khiếm thị, cổng bán vé rộng hơn để người dùng xe lăn có thể tiếp cận và nhà vệ sinh mà người khuyết tật có thể sử dụng dễ dàng.

Cổng bán vé tiếp cận
Cổng bán vé tiếp cận

Theo như Bộ Giao thông Vận tải, ngân quỹ cho dự án này là 1000 tỷ yên. Kinh phí sẽ được chia đều bởi chính phủ trung ương, chính phủ địa phương và các công ty đường sắt.

2. Hình thành tiêu chuẩn tiếp cận

Năm 2001, kết hợp với các tổ chức của người khuyết tật và người lớn tuổi, Bộ giao thông vận tải có kế hoạch đưa ra những chuẩn mực để đánh giá sự tiếp cận của những trạm xe lửa. Dựa trên chuẩn mực đó, Bộ sẽ khảo sát từng nhà ga để có những thiết kế không rào cản mang tính tiến bộ hơn.

Thật sự, Chính phủ đã đưa ra những đạo luật đảm bảo việc tiếp cận. Chẳng hạn như quy định những nhà ga xe lửa lớn, trạm xe buýt, bệnh viện và những tòa nhà chính phủ phải được xây dựng ko rào cản. Cần phải cung cấp những phương tiện phục vụ cho người khuyết tật và người già, gồm có thang máy, thang nâng, có những hướng dẫn dành cho người khiếm thị. Tuy nhiên, điểm thiếu sót của những đạo luật này là không yêu cầu sự tham gia của những người khuyết tật trong quá trình phát triển hay cải tạo. Do đó, dẫn đến có những cải tạo mà người khuyết tật vẫn không thể tiếp cận được.

Nguyễn Thanh Thanh

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s