Giao thông cho người khuyết tật

Posted on Updated on


Nhu cầu đi lại, cũng giống như nhu cầu sống, là nhu cầu tất yếu của tất cả mọi người. Mọi người có quyền ra đường và được ra đường. Tuy nhiên, giao thông hiện nay dường như chỉ phục vụ cho một bộ phận người dân chứ không phải tất cả. Không chỉ ở Việt Nam mà trên toàn thế giới, hệ thống giao thông ngày nay đều chưa quan tâm đến một bộ phận không nhỏ người khuyết tật. Cuốn “Cuộc sống giữa những công trình kiến trúc” của GS.KTS Jan Gehi, ông có đề cập:

“Trong tình huống giao thông đi bộ, phải dẫn bộ đi lên hoặc đi xuống, thì dốc tương đối bằng phẳng nói chung được ưa chuộng hơn cầu thang. Dốc thoải cũng cho phép người ta đẩy xe nôi và lái xe lăn dễ dàng hơn. Vì vậy quy tắc chính cho giao thông đi bộ và sự khác nhau về độ cao là bất kỳ khi nào có thể thì hãy tránh sự thay đổi vè độ cao. Nếu cần hướng dẫn khách bộ hành đi lên hoặc đi xuống thì nên dùng dốc thoải chứ không phải cầu thang…”

Gần đây một số tp đã nhận ra điều này và thay đổi. Bước đầu là thay đổi vỉa hè để người đi bộ có thể đi lại dễ dàng hơn. Và tiến bộ hơn là thay đổi để hệ thống giao thông có thể phục vụ NKT đi xa hơn như hệ thống ống chờ xe bus ở Curitiba (Brazil) – một thành phố được mệnh danh là “thành phố giao thông công cộng”.

Curitiba là thủ đô của bang Parana, đây là thành phố phát triển nhanh chóng trong suốt nửa đầu thế kỷ 19 bởi một luồng dân nhập cư mới từ châu Âu và sự mở cửa đường biên giới khu kinh tế mới. Vào năm 1965, dân số thành phố chỉ là 400.000 người nhưng có tốc độ tăng xấp xỉ 4% năm, nhanh hơn bất kỳ thành phố Brazil nào khác. Ngày nay dân cư thành phố lên đến 1,7 triệu người và vùng đô thị 3 triệu người (2009) và diện tích thành phố cũng được mở rộng ra gấp đôi. Lo ngại nguy cơ phát triển mất kiểm soát chính quyền thành phố đã tiến hành quy hoạch tổng thể với nguyên tắc: “Quy hoạch giao thông là di chuyển con người chứ không phải xe hơi, do đó người đi bộ và giao thông công cộng được ưu tiên tại những khu vực thường xuyên tắc nghẽn.” Và năm 1974 hệ thống giao thông công cộng tích hợp (INT) được ra đời cùng với 20 trạm trung chuyển là những trạm chờ hình ống (boarding tube)

Với hệ thống này không chỉ người bình thường mà người khuyết tật ngồi xe lăn cũng có thể lên xuống xe bus một cách dễ dàng. Mỗi khi tới trạm hệ thống nối được thả ra kết nối với hệ thống ống chờ tạo thành một đường thẳng di chuyển rất dễ dàng. Có được hệ thống này Curitiba đã phải phát triển trong hơn nửa thế kỷ song song với quá trình quy hoạch tổng thể toàn thành phố. Thống kê đến nay đã được 340 tuyến xe bus với hơn 1,600 xe buýt, đáp ứng 2,1triệu lượt hành khách mỗi ngày.

Một dịch vụ khác cũng đang rất phát triển ở nhiều thành phố khác nhau trên thế giới là dịch vụ taxi cho người khuyết tật (taxi for disabled). Dịch vụ này được trợ giá và trang bị đường dốc cho người khuyết tật. Bạn có thể tìm hiểu kĩ hơn về dịch vụ này theo đường dẫn sau: http://www.accesstravelcenter.com/wctaxi.html#arizona


Trên khắp thế giới, tồn tại rất nhiều ý tưởng hay mà chúng ta có thể học hỏi và áp dụng vào Việt Nam, nhằm giúp việc di chuyển của người khuyết tật trở nên dễ dàng hơn.

Nguyễn Thị Tình


Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s